Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Công Trứ nỗi buồn người lớn

12.5.2018-20:45

 

 

Tháng tư đôi nửa

 

     Cỏ gà trắng, nắng se se

Hơi may thoắt đã đổi hè thành thu

     Bồng bềnh hai nửa tháng tư

Nửa giống tháng sáu, nửa như tháng mười

     Ngập ngừng hai nửa hồn ai

Nửa van níu giữ, nửa nài tiễn đưa

     Mưa nhấm nhẳng, nắng dây dưa

Lập loè phượng vĩ đánh lừa nàng Bân.

 

 

Nỗi buồn người lớn

 

    Dưới trăng quyên chẳng gọi hè

Đầu tường lửa lựu lập loè... cũng không

     Phượng non rớm những cánh hồng

Lũ ve thử giọng say nồng ngõ quê

     Thế là lại một mùa thi

Từng đàn áo trắng, tóc thề dong xe

     Tiếng cười chen với tiếng ve

Mắt trong chưa nhuốm một bề lo toan

     Nhất đời là lũ trẻ con

Chọi gà, đuổi bướm, lại còn lội bơi...

     Ta nay người lớn mất rồi

Chiều quê thấy trẻ đùa vui, chạnh buồn!

 

 

Nhờ em

 

Nhờ em mà tôi được thấy

Tháng tư trời xanh miên man

Cành me con ve thử giọng

Đêm đêm đom đóm chong đèn

 

Nhờ em mà tôi được biết

Có một loài hoa chụp đèn

Có một bàn tay con gái

Vườn đêm lật giở từng trang

 

Tháng tư em nghe sấm động

Nôn nao cơn mưa bay về

Để tôi nhìn qua hư ảo

Nàng Bân e thẹn ra đi

 

Mùa xuân ứ nhựa một đầu

Đầu kia bập bùng lửa hạ

Tháng tư em nối nhịp cầu

Tôi nghe vừa quen vừa lạ

 

Tháng mười em  nghe lá đổ

Mơ hồ trong bước chân người

Sấu chín rụng đầy mái phố

Chợ chiều bông cúc vàng tươi

 

Lẽ nào tôi không cảm được

Tháng mười dòng sông mòn hao

Khoảng cách đôi bờ gần lại

Chỉ vì đôi bờ thương nhau

 

Trên những cánh chim mải miết

Mùa thu đi về phương Nam

Để lại vài ba tiếng hót

Chìm trong sương khói mơ màng

 

Lẽ nào tôi lại đi hỏi

Đêm đêm đám cỏ may nào

Môi tím trăng non run rẩy?

Chiều chiều khung cửa sổ nào

Em buông rơi tờ lịch ấy?

 

Mỏng manh chỉ là tờ giấy

Với em cũng có cuộc đời

Mỗi ngày một tờ như vậy

Đong đầy ký ức đời tôi!

 

PHẠM CÔNG TRỨ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phan Thị Thanh Nhàn con đường ta đã dạo chơi

>> Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình

>> Bình Địa Mộc mặt trời rụng rún sau hè

>> Hà Thiên Sơn hoa vàng mấy độ

>> Thành Chung rượu em men rừng

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên thương nhau ngày hửng nắng

>> Quảng Huệ vệt son môi trinh sát

>> Hoàng Xuân Tuyền tìm về thung lũng trăng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.