Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Dạ Thuỷ gượng cười che vết thương sâu

NVTPHCM-22.10.2011-16:40

Nhà thơ Phạm Dạ Thuỷ ở Khánh Hoà

 

Lả ngày

 

Lỡ tay rót tràn ly nhớ

Lơ đễnh rơi thêm giọt buồn

Thế là đêm dài và lặng

Thế là mưa ngày xưa tuôn

 

Đối mặt với mình thơ bé

Lấm lem ngày tháng cút côi

Mẹ chống chèo hai tay mỏi

Yêu con tát cạn sông đời

 

Nhắm mắt mơ ngày con lớn

Mở mắt chạm đời gieo neo

Thương con thêm phần của bố

Bầm vai mẹ gánh phận nghèo

 

Chầm chậm con về phía tuổi

Nhanh chân mẹ tới xế chiều

Con chưa trọn lời hiếu thảo

Mẹ đã chân mùa liêu xiêu

 

Giờ mẹ về trời xa hút

Như là khói tỏa mây bay

Con thành bé con ngóng mẹ

Trắng trơ mắt đợi lả ngày
 

 

Xuân đi rồi

    Xuân đi rồi hoa vẫn còn đây (*)

    Người thấy đó bỗng liền mất đó

 

Ba mươi năm lời kinh bỏ ngỏ

Ru mẹ nằm yên nghỉ chiều đông

 

Ba mươi năm hoa tàn hoa nở

Ba mươi năm thương nhớ kín lòng

 

Đã có lúc mẹ về bên cửa

Con sà vào lòng mẹ hóa mây bay

 

Đã có lúc thơ con máu ứa

Lời mẹ ru xưa xóa vết thương ngày

 

Con nâng niu từng ngày có mẹ

Từng cọng rau hạt muối củ khoai…

 

Xuân đi rồi mùa đông cô lẻ

Mẹ xa rồi lời kinh nghiêng say!

______

(*)Lời kinh

 

 

Trong giấc mơ chim quyên
                     Gửi YQ

 

Cành nhãn lồng trong giấc mơ chim quyên
xa hút chân trời
mãi là ảo ảnh

 
Suốt đời chim quyên không chỗ trọ
Trái nhãn lồng treo lơ lửng chiêm bao

 
Cành nhãn lồng trong giấc mơ chim quyên
kết đầy hoa trái
Mà giấc mơ đâu có thật bao giờ

 
Riêng đắng ngọt chim đã từng nếm trải
Thấm đến tận cùng
ngoài những cơn mơ

 

 

Chỉ chốc lát nữa thôi

 

Chỉ chốc lát nữa thôi con về tới nhà

Sao lòng mẹ cứ bồn chồn không ngủ được

Thà bất chợt con về mẹ không biết để mong


Đêm dài quá

Xe tốc hành chậm quá

Nỗi nhớ con trong lòng mẹ quá đầy

Nỗi nhớ căng ra phồng lên chực vỡ

Đêm vẫn cứ đêm

 

Giờ này chắc con đang lơ mơ ngủ trên xe

Đang chiêm bao…

Thấy con cún nhà mình nhảy cuống cuồng mừng con rối rít

Thấy tô bún cá đặc sản quê hương bốc khói gọi mời

Con có thấy đường về quê thật gần mà chiếc xe tốc hành ì ạch

Con có hình dung suốt đêm dài mẹ thao thức suốt đêm dài mẹ nằm đếm thời gian

 

Ngoài sân ánh đèn đường hắt sáng mẹ ngỡ là trời sáng

Đồng hồ mới đúng 2 giờ!

Mẹ còn quá nhiều thời gian để đợi

Còn quá nhiều thời gian nhâm nhi hạnh phúc nhớ mong

 

Hình như tiếng bước chân con nhẹ nhàng trong trái tim của mẹ

Mẹ dỗ lòng

Nhắm mắt một chút đi

Chỉ chốc lát nữa thôi niềm vui sẽ vỡ òa trong căn phòng nhỏ

Chỉ chốc lát nữa thôi con của mẹ sẽ về

 

 

Say

           

Đã mòn mỏi những ngày chờ

Sông đầy sóng lặng nào ngờ mất nhau

 

Gượng cười che vết thương sâu

Cạn lòng trơ khấc gối nhàu giấc trăng

 

Ngàn xa cái cõi vĩnh hằng

Với tay chạm phải mây giăng tóc buồn

 

Người giờ mờ ảo khói sương

Ta giờ trơn trượt cuối đường rong rêu

 

Phủi tay trắng cuộc tình chiều

Phất phơ ngọn nhớ giữa phiêu diêu đời

 

Taycầm kỷ niệm chơi vơi

Lặng nghe tim đập bồi hồi nhịp xuân

 

Người từ nẻo mộng rưng rưng

Gọi ta từ cõi vô cùng mà say!

 

 

Trên con đường đầy gió

 

Tựhỏi dừng lại hay bước tới

Chân đã mỏi

Ngày đã buông chiều

Những đốm sáng chập chờn trêu ngươi

Không rõ bóng hình

Dừng lại hay bước tới?

 

Đầu óc mụ mị

Không trả lời được câu hỏi của chính mình

Thả bước chân lười rong ruổi

Đích đến mù xa

Hình ta với bóng ta

Câm lặng

Trùm lên con phố hẹp

Gió đầy

 

Tự hỏi

Còn hay mất biển xanh và con tàu ngày ấy

Còn hay mất lặng lờ con mắt nhớ người xa

Con đường đã qua dài hơn nửa đời phiêu bạt

Sao dấu yêu vẫn còn quấn quýt

Vũ điệu nhớ xoay tròn

Cơn chóng mặt thường trực

 

Tự hỏi

Cuối đường bình yên?

Cuối đời nguôi quên?
 

 

Biết làm gì

 

Biết làm gì cho hết buổi sáng nay
Đếm giọt cà phê lười lĩnh

Nghe nhạc Trịnh

Ngậm ngùi…

Ngắm xe cộ ngược xuôi

Vu vơ hát những bài ca không thuộc

 

Biết làm gì cho hết buổi sáng nay

Đọc những tình thư cũ

Thắt lòng nhớ những lời yêu thác lũ

Níu cuộc tình xa

 

Biết làm gì cho hết buổi sáng nay

Lôi hết thần tượng ra ngắm nghía

Lòng ngưỡng mộ có còn không

Khi thời gian đã làm phai bạc

 

Biết làm gì cho hết buổi sáng nay!

Không biết làm gì cho hết buổi sáng nay!

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.