Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Dạ Thuỷ vết roi tím bầm ký ức

NVTPHCM-09.11.2011-18:18

Nhà thơ Phạm Dạ Thuỷ ở Khánh Hoà

>> Gượng cười che vết thương sâu

>> Nghe cỏ tự tình đời chợt an nhiên

Xanh vào mênh mông
         
Tưởng nhớ nhà thơ TTS

 

Người đi không trở lại

Kỷ niệm xưa cựa mình


Người đi là đi mãi

Thơ người vẫn lên xanh

 

Nha Trang còn neo giữ
Lời thương gửi nghìn trùng

 

Nốt sol trầm vẫn đỏ

Người xanh vào mênh mông

Tháng 9 mưa 17

Từng giọt rơi ướt lòng

 

Đem thơ người ngâm ngợi

Có vơi buồn được không?

                   Sáng 17.9.10

 

 

Vẽ bão

     Gửi về Phú Yên

             

Màu gió
Sự oằn mình vật vã của cây

Sự chia tay đớn đau của chiếc lá lìa cành

Sự hãi hùng tuyệt vọng của những chú chim non
vừa bị bàn tay vô hình ném ra khỏi tổ

Sự phiêu du của nghìn nghìn tấm tôn bứt khỏi mái nhà

bay bay bay

những âm thanh chết chóc

 

Màu mưa
Những giọt nước rơi bạo liệt

Ướt át lạnh lẽo và tê tái buồn

 

Màu lũ

Cuộn, xoáy, dâng

Vội vã gấp rút

Hung hãn về biển

Hung hãn cùng sóng

Nhấn…

Chìm…

 

Lọt thỏm giữa bộn bề lo toan

Lóng ngóng pha màu của nỗi lo

Màu của nỗi lo?
Màu của nỗi lo?

 

Không vẽ dược

Quá sức một trái tim đau

Quá sức đôi bàn tay cóng

Bài thơ đành nửa chừng kết thúc.

       Viết trong ngày bão số 11, 02.11.09

 

 

 Vết roi ký ức

         Gửi con trai QC
 

Trời không còn mưa xám

Nắng đã vàng ngoài sân

Mẹ nhớ con quá đỗi

Nhớ con và ray rứt vô ngần

 

Ơi con trai bé bỏng lên năm

Vết roi ngày xưa trên thịt da con non nớt

Một lần trong một đời

Vết roi của lỗi lầm duy nhất

Mẹ quất vào trái tim
 

Bởi tất bật áo cơm

Bởi niềm tin hẫng hụt

Mẹ thiếu cả tiếng cười

Những giận hờn vô cớ

Một lần mẹ trút vào con

 

Gần ba mươi năm mẹ vẫn còn đau

Vết roi tím bầm ký ức

Mẹ dằn vặt mỗi đêm thao thức

Con lại cười nhẹ tênh cho một kỷ niệm buồn

Như con chưa từng nhận dấu đòn oan

Như mẹ chưa từng lầm lỗi

Như cuộc sống chưa từng tăm tối

 

Cảm ơn chàng trai bé bỏng của mẹ

Cảm ơn ánh sáng tình yêu con tặng mẹ từng ngày

 

 

Nỗi chờ

 

Đã chờ đến quá nửa đời

Chờ thêm chút nữa bời bời ruột gan
 

Trắng đêm bà đợi ngày sang

Đợi nghe tiếng khóc mở trang đời hồng

 

Có gì như lửa trong lòng

Trái tim rộn rã nhịp mong nhịp chờ

 

Bà thèm hát khúc ầu ơ

Còn dăm phút nữa giấc mơ sẽ tròn

 

Đời bà thêm một dấu son

Không còn ngày tháng mỏi mòn ru xa

Ngày mai bà thật làm bà

Niềm vui nở rộ tuổi già đầy hương...

Viết trong lúc chờ con dâu sinh mổ

 

 

Có một Phú Yên

 

Có một Phú Yên trong trời mưa lũ

Có một Phú Yên trong trái tim tôi
 

Ướt lạnh ngỡ ngàng trùng trùng nước dữ

Cháy bỏng lòng tôi thương cảm ngút trời

 

Có một núi thơ giữa đời sừng sững

Có một nỗi chờ soi bóng sông Ba
 

Gửi về Phú Yên tình yêu trong trẻo

Gửi về Phú Yên chia sẻ thật thà

 

Xin trời ngừng mưa Phú yên nắng ấm

Xin bình minh tươi cho lúa lên xanh
 

Nước chảy đá mòn niềm tin thầm lặng

Xin Phú Yên vui trong ngọn gió lành

 

Mùa xuân sẽ về thơ ngân Tháp Nhạn

Người thơ sẽ về thăm lại trăng xưa
 

Phú Yên cựa mình Phú Yên bừng sáng

Hoa cỏ xanh tươi rực rỡ bốn mùa

 

Có một Phú Yên dòng thơ vẫn chảy

Có một Phú Yên vành vạnh trăng Rằm

 

 

Nói với trái tim

 

Ta lắng nghe

Tiếng trống ngực đập dồn gấp gáp

Đi về đâu mà vội

Cõi người đây thôi

 

Ta lắng nghe

Trái tim hờn dỗi

Cựa mình thao thức không yên

Đau một chút âu lo một chút

Một chút thôi cũng đủ để ưu phiền

 

Trái tim ơi ngoan nào

Để ta hít sâu để ta thở dài

Để ta xoa phía trái lồng ngực

Dịu dàng và yêu thương


Ngoài kia nắng vàng

Ngoài kia mây trắng

Mưa gió đã ngừng

Dòng sông phẳng lặng

 

Trái tim ơi ngoan nào

Đừng đập nữa dập dồn vội vã

Thong thả sống tháng ngày lặng gió

Thong thả nghe thì thầm hoa cỏ

Gõ nhịp đều về phía giấc xuân xa

 

 

Với chiêm bao


Mưa của trời trong như nước mắt

Nước mắt mặn từ đôi mắt trong

 

Nhờ có cây mà em biết gió
Nhờ có anh em biết bão lòng

 

Gió có lúc như là tiếng hát

Mưa có lúc như lời tự tình

 

Nước mắt vẫn buồn như… nước mắt

Từ có anh nước mắt nào xanh

 

Đến bao giờ tình thôi tất bật

Nhớ và mong và đợi cạn chiều

 

Chiêm bao giữa chiêm bao hun hút

Một miền đêm lệch một bờ yêu

 

Em lạc giữa mộng du đơn độc
Chân dung buồn như vạt đất nâu

 

Tay vụng dại vẽ ngày gió lặng

Bão tơi bời trong trái tim đau

 

Xa nhau quá hoàng hôn đã chín

Đành buông tay đi ngược lối mòn

 

Hong nỗi buồn đã khô sao mắt em lại ướt

Anh có tiễn em về trên dốc nhớ chon von?

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.