Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Đình Phú & đất thơm lừng hương xa

26.7.2017-16:20 

 

 

ĐÔI CHÂN GỖ

 

Đất nước lâm nguy

Thầy vào quân ngũ

Không thể nào quên nỗi niềm ấp ủ

Sẽ phôi pha hay lưu mãi suốt đời?

 

Đôi chân bầm dập không thể nào cứu nỗi

Làm sao đây

Mắt ứa lệ đầy

 

Cưa chân thầy chẳng có thuốc mê

Đau đớn

Xanh xao

Thân gầy

Thuốc thiếu…

 

Răng thầy nghiến chặt như thấu hiểu

- Ráng được mà!

- Em cứ cưa đi!

 

Chiến tranh

Mọi điều giản dị

Thầy lên đường mực giáo án còn tươi

Hình ảnh đàn em tới lớp hát cười

Dựng lán hầm

Đội nón rơm phòng bom đạn Mỹ

 

Cưa chân thầy, bên tình bên trí

Nguy hiểm bất ngờ

Nghịch cảnh thay!

Thử chí – sức thầy

Bên suối nhỏ thầy trò cùng kiên nhẫn

 

… Hành quân

Chúng tôi vào chiến trận

Thầy đạn dò thêm

- Tiền tuyến đang cần

- Tất cả vì thương binh, người bệnh

- Chiến sĩ quân y đừng lùi bước bao giờ

 

Trở về trường trên đôi chân gỗ

Đưa em qua cổng bước vào đời

Thầy còn gian khổ bao năm nữa

Hạnh phúc trăm năm phải trồng người.

 

 

CHIỀU NGHĨA TRANG

 

Chiều nghĩa trang trải vàng nắng nhạt

Hoa cỏ may xao xác ven đường

Nỗi niềm riêng

Phận mồ côi lẻ bóng

Nhạt nhòa nước mắt rưng rưng

 

Chiều nay

Em bần thần đứng lặng

Giữa bạt ngàn bia mộ dọc ngang

Anh ngồi đây giữa bốn bề trống vắng

Cha ngủ yên nơi cực lạc vĩnh hằng

 

Cha “đi xa”, trở về lòng đất

Mấy mươi năm xa khuất dòng đời

Mặt trời tắt

Chim bay về núi

Chiều nghĩa trang thảng thốt

Em ơi!…

 

 

VỀ THĂM THÀNH CỔ

 

Sáng mùa xuân

Về thăm nơi Thành Cổ

Bâng khuâng niềm thương nhớ

Đồng đội còn “đi xa”

 

Chiến tranh đã lùi qua

Các anh còn nằm lại

Cỏ non thành Quảng Trị

Đất thơm lừng hương xa

 

Tượng đài cao tỏa bóng

Như ngọn đuốc thời gian

Ngày đêm bừng lửa sáng

Lòng hi sinh vĩnh hằng.

 

 

HOA KHẾ

 

Trước ngày đi xa, anh trồng cây khế, cây chanh trước ngõ

Em là cây khế

Anh, cây chanh

Tỏa bóng tươi xanh, đông về thay lá

 

Em rất thích màu hoa chanh

Còn anh yêu nồng nàn hoa khế

Khế thì thầm trái ngọt quanh năm

Cây chanh chỉ đợi mùa đơm trái

 

Năm tháng trôi qua, em thưa dần những vần thơ tươi mới

Vơi dần nỗi nhớ thương vời vợi

Linh cảm mang theo hơi lạnh gió lùa

 

Ra trường, anh là chiến sĩ

Em xây tổ yến phương trời xa

Cổng trường y khoa em đâu còn nhớ nữa

Nỗi niềm lặng lẽ đi qua

 

Hành quân qua mấy mùa hoa

Cây chanh cằn khô rong ruỗi

Khế vẫn đơm bông bao mùa gió thổi

Chim đến đùa vui ríu rít tươi ngời

 

Đối diện với tình đời

Sáng nay chợt nghe hoa khế

Từ xa xăm, nghĩ về em

Anh đi vào trận mới

Hành quân…

Nhà thơ - Đại tá quân y Phạm Đình Phú

 

 

GIẤC NGỦ MUỘN

(Nữ thương binh - TNXP từng có mặt trên cung đường

Trường Sơn Quảng Bình – cung đường có Hang Tám Cô)

 

Một chiều đi qua như mọi chiều

Bạn tôi ngồi trước hiên, đưa cánh tay gầy chải tóc. Tìm nhặt những cọng tóc héo khô giăng mắc như hẹn trước

Tia nắng xuân nhòe nhạt tan dần…

 

Ba vòng hao quắt – “trước sau như một”, mắt trũng sâu nhìn rất xa…

Chiếc khăn vàng nâu vắt vai khẽ ghẹo qua rã xuống.

Cún con nằm cuối sân ngái ngủ giật mình.

 

Sự muộn màng bạn không thể nói ra. Có ai cùng thấu hiểu?

Tìm những cọng rau, chịu khép mình hóa dáng cây bóng lá, tránh tai mắt cú vọ lũ quạ đen tàng hình bay qua bay lại

Thanh thản nhẹ nhàng nhường nhau từng giọt nước khi cổ họng gồng mình lên cơn cháy khát. Ở đâu hơn? Và tròn trĩnh hơn như thế?.

Có tính toán gì đâu trước từng loạt bom rơi, trườn mình lên chắn che cho bạn mới đến tuần qua còn lạ lẫm tiếng bom rơi.

Chặt cây, bắc cầu, lấp vá đường sau loạt bom vừa nổ, làm cọc tiêu cho xe trườn qua và thẳng hướng.

 

Dáng trẻ tươi, cánh tay dẻo mềm tung lên: “Chào các chiến sĩ quân y!...”

Và, hạnh phúc hơn, rưng rưng khóe mắt, khi đoàn xe thông đi về phía trước, đội hình “y tá, y sinh, hậu cần, cơ số thuốc…” vẫn vẹn nguyên.

Vui lạ, tủm tỉm nhìn nhau mặt nhọ lem, hoang huếch dưới nắng hè.

Chẳng ai thẹn thùng chi, đùa vui trên suối vắng, và những đứa “em” thơ được mát mẻ tự do…

 

Trước sự muộn màng bạn tôi không hề giận dỗi, cặm cụi nhặt những sợi tóc cằn khô.

Không thể có “chúng mình” để chồi ra dù chỉ một “mầm xanh” – mầm hạnh phúc trong mơ!

Nắng gió, mưa dầm, và cả ánh trăng khuya le lói gian nhà mái lá đơn sơ. Một làn gió lạnh đi qua, len ra góc vườn nhạt sắc hương.

Thoảng tiếng “thóc thật!”, “thương thật!” đâu đó từ mấy chú gà, lúc gần lúc xa, lảng đãng hạt mưa thâm.

 

Bạn tôi đắng lòng

Tiếng trẻ bi bô bên nhà háng xóm

Bài ca phấn khích:“Cô gái mở đường…”

Bài ca đưa bạn mỗi đêm về giấc ngủ muộn.

 

Quảng Bình, 7-10-2016

 

___________                                            

* Loại máy bay trinh thám của địch.     

 

PHẠM ĐÌNH PHÚ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.