Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Đình Phú lắng trong hương cỏ quê mình

10.3.2017-19:45

 

>> Gặp lại bước chân dịu hiền

>> Tình đất tinh khôi

>> Mong sao có được phép mầu

>> Giấc ngủ muộn

>> Thương nhớ người dưng

 >> Trở về trong xa vắng

 

 

CẦM EM

 

Tết đến xin mai

Mai vừa chớm nụ

Tháng ba mai nở. Anh thoáng say

Cầm em dạo đó, em không chịu

Biết tháng năm nào anh cầm được em đây!

 

8-3-2017

 

 

LỜI TRẮNG TRINH

(Ngày Quốc tế Phụ nữ  8-3 tại Ngã Ba Đồng Lộc)

 

Các O chẳng mang theo gì

Hành trang giản dị thầm thì

Trắng trinh

Cưỡi mây

Bom nổ bên mình

Vén trời

Hiến trọn lung linh tuổi hồng

 

“Ra đi” để lại hương lòng

Ngã ba lịch sử

Cánh đồng phì nhiêu

Dòng sông cuộn chảy.

Rất nhiều…

Triền đê gió thoảng cánh diều trẻ thơ

 

Nụ hôn cháy đỏ vàng mơ

Các O dành gửi chuyến đò về sau

Muôn trùng cách trở ngàn sâu

Mông lung im ắng nhạt nhàu trời âu

 

Trời không gió

Hoa không màu

Lòng đất Mẹ chỉ có nhau sum vầy

Mặt trời về đậu cành cây?

Chòm sao lấp lánh trải đầy thịt da?

 

Tím hồng từ thuở ông cha

Từ bao lính trẻ chan hòa thủy chung(*)

Li ti biển sáng vô cùng

Từ “A” – Tiểu đội sáng bừng núi sông

 

Vẫn là cuộc họp riêng - chung

Giọng Tần – A trưởng tròn trong mỗi ngày

Tình thương yêu mãi dâng đầy

Toàn “A” nồng ấm vòng tay hương lòng

 

Chiều nay

Thoảng chút ngại ngùng

Môi son làm dáng mà không kịp rồi

Anh bộ đội ngang qua đồi

Mắt em bẽn lẽn khoe lời

- Nhớ anh!

 

Lắng trong hương cỏ quê mình

Mười cô gái trẻ trắng trinh

Vọng về…

 

--------------

*Liệt sĩ chiến sĩ                    

 

Hà Tĩnh, 8-3-2017

 

 

CHĂN MƯA

(Chia sẻ cùng cô giáo Ngọc Sall,

nhân Ngày Phụ nữ Quốc tế 8-3)

 

Buồn

Đau em

Chuyện chẳng lành

Se thắt giọng nói

Mỏng manh lời thề

Từ xa vọng đến não nề

Tình xưa buốt lạnh tái tê hao gầy!(*)

 

Đâu rồi

Nồng ấm vòng tay?

Trời quê giông gió lắt lay lối về

“Phu – thê” lịm tắt nhạt nhòe

Buồn đau

Mưa có bay về dìu em?

 

Tình riêng bóng phủ màn đêm

Chờ mưa đưa bức chăn êm cứu đời

Đành thôi!

Thấp thỏm môi cười(**)

Chăn mưa em đắp cùng trời

Nhá nhem…

 

-----------

* Nỗi niềm những ngày Tết buồn ở quê chồng

**Lời tự an ủi, bằng lòng, chấp nhận như sự đầu hàng số phận.              

7-3-2017

 

 

CHẲNG TRÁCH ANH

          (Kỷ niệm ngày 8-3)

 

Em chẳng trách anh

Hôm nay về trễ

Con mãi ngóng trông, đồng nghiệp đã về

Phố đã lên đèn

Chim bay về đậu

Anh vẫn miệt mài bên vết thương đau

 

Nơi “chiến trường thầm lặng”

Đã từ lâu

Lắng lại phía sau những ca bệnh nặng

Mỗi chiến công có niềm vui chiến thắng

Dẫu bộn bề vất vả gian truân

 

Ta có nhau nơi đạn lửa gió ngàn

Chung thuỷ với cái nghề khó nhọc

Ca bệnh nặng mỗi ngày anh chăm sóc

Là cội nguồn nối lại những cách xa

 

Năm tháng cuộc đời thánh thót đi qua

Niềm vui nhân lên theo công việc

Khi mỗi ngày tình yêu thêm mãnh liệt

Con bệnh hiểm nghèo gửi gắm trọn niềm tin

 

Chẳng hề trách anh

Vì sao hay về muộn

Thanh đạm bữa cơm để các con buồn

Ánh điện bâng khuâng

Lòng em thấu hiểu

Bao lo toan dừng lại trước yêu thương…

 

PHẠM ĐÌNH PHÚ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.