Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Đình Phú nén nhang thổ lộ nỗi lòng dịu vơi

11.7.2017-09:45

 

 

NHỚ CHA

 

Trường kì đánh Pháp chín năm

“Đi xa” cha chẳng trối trăng một lời

Trần gian vắng bóng cha rồi

Con đâu còn được những lời cha khuyên

 

Cha về cõi Phật non Tiên

Còn con mang nặng nỗi niềm nhân gian

Lời Người ghi tạc tâm can

Hiếu trung

Dũng khí

Nghĩa nhân

Vẹn tròn

 

Mỗi lần về với cội nguồn

Trong con thổn thức hương hồn

Cha ơi!

Yêu thương để lại cho đời

Cha đi vào chốn thảnh thơi vĩnh hằng

 

Con chờ cho trọn tuần trăng

Nén nhang thổ lộ nỗi lòng dịu vơi

Trần gian

Thế thái

Tình đời

Con nguyện ứng xử trọn lời cha khuyên

 

Trí tâm

Sĩ khí

Trung kiên

Nơi an nghỉ - chốn thần tiên

Cha nằm.

 

 

ĐI TÌM LIỆT SĨ ĐỒNG CHÍ - NGƯỜI CHA

(Cha tôi có mỗi mình tôi/ Hai người nhập ngũ

một người hi sinh/ Non sông một dải thanh

bình/ Bôn ba lăn lội một mình tìm cha)         

 

45 năm cha lặng lẽ chiến trường xa

Con đã đến đưa cha về quê Mẹ

Đèo Hòa Mỹ chiều nay mưa tầm tả

Rừng Thừa Thiên nghiêng ngã bốn bề

 

Tấm nilon dành che hài cốt

Con tìm cha mò đáy biển tìm vàng

Tay đồng chí nâng niu đồng chí

Cơn mưa rừng trào khóe mắt rưng rưng

 

Dưới trời mưa nén hương cháy đỏ

Con thắp cho cha bằng lửa lòng mình

Đỉnh núi Mồng Gà òa cơn sóng vỗ(*)

Xóm làng thao thức đón bình minh

 

Hóa thành đất cái gia tài vô giá

Vóc dáng Nội cho đã mất rồi

Thành đất cả dòng tên bà gọi

Đất khai sinh liệt sĩ dưới hoa đồi

 

Hôm nay cha trở về quê nội

Gửi lại tuổi xuân và trận đánh cho rừng

Nắm đất Thừa thiên trong bình sứ nhỏ

Linh hồn cha - Đất nước - Quê hương.

 

Bình Trị Thiên, 5-7 1993

_________

*Núi Mồng Gà: thuộc dãy Trường Sơn,

vắt qua quê của liệt sĩ ở Hương Sơn, Hà Tĩnh.

 

 

MẠ NHỚ CON

 

Ròng rã, gần 40 năm

Con mạ vẫn chưa về

Cây đa đầu làng tiễn chân con ngày đó

Già nua

Sần sùi

Lá rụng

 

Trời 1975 hoàn toàn mới lạ

Rực rỡ mênh mông trong xanh trở dạ

Mạ ngóng con về

Thắp nén hương thơm lên bàn thờ tổ tiên, ông bà, cha chú…

 

Bỗng dưng

Biên giới Tây Nam súng nổ

Con mạ máu đỏ chiến hào

Chiều quê nghèn nghẹn

 

Đi cuối cuộc đời con vẫn chưa về

Đêm đếm hoa rơi

Chập chờn giấc ngủ

Mạ cồn cào …

Nhớ lắm!

Các con!

     

Quảng Bình, 7-7-2017

 

>> Thư viện Phạm Đình Phú

 

 

BẠN CỦA CON

 

Bạn của con

Nhiều đứa làm to

Dù xa ngái cũng ghé về thăm mạ

Tấm áo vá năm xưa còn cất giữ

Mắt mạ cười mà chúng nó lại rưng rưng

 

Bạn của con

Có đứa quá dửng dưng

Ghé về làng, không hỏi chi bọ mạ

Mạ không trách, đường đời trăm ngả

Mình già rồi. Đất thấp trời cao!

 

Thằng Lê Minh năm ngoái được thêm sao

Từ Thanh Hóa vô đây khoe với mạ

- Bọ mạ chăm lo thời đạn lửa

Con chưa mãn lòng đền đáp công ơn!

 

Mỗi bận về thăm, chúng hỏi thầm con

- Răng Tân không về cho đỡ nhớ!(*)

- Lâu chi mà lâu rứa?

Giọng Bắc thầm thì nhè nhẹ!

Con chưa về, bạn vẫn đến như mọi khi

 

- Con ở mô rồi? Nói với mạ điều chi?

- Hồn cốt còn không? Răng con im lặng rứa?

Còn linh thiêng, hãy về bên bọ mạ

Như bạn bè - đồng đội cũ con nha.

 

__________

*Tân: con trai độc nhật của mạ Tiến, hi sinh 1972.

  Bạn là sinh viên Trường Đại học Y khoa  Hà Nội năm cuối.

 

PHẠM ĐÌNH PHÚ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.