Tin mới Xem thêm

  • Trương Duy Vũ & Hoa yêu

    Đó là hồng tỉ muội hay hồng sẻ như ông ngoại thường nói. Có lẽ vì mỗi bông hoa chỉ bằng hoặc lớn hơn ngón tay cái một chút. Hơn mười năm nay, người trong phố gọi xóm tôi là xóm hoa yêu - một cái tên mới mẻ so với cái tên cũ kĩ lâu đời – xóm Núi Nhạn – vùng đất nhỏ nằm dưới chân Núi Nhạn độ gần trăm nóc nhà, đa số là dân lao động nghèo

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Đình Phú sắc khí mùa xuân

19.3.2018-20:00

 

 

SẮC KHÍ MÙA XUÂN

(Kỉ niệm 50 năm xuân Mậu Thân 1968)

 

Khi trái bưởi trái cam chín mọng no tròn

Là lúc ta ngẫm lại sự vui buồn và trang trọng, ánh mắt ngời sáng lạ

Đất nước bình yên gió nhẹ mon man vòm cây ngọn lá

Trẻ nhỏ ba miền, nội ngoại, láng giềng xa cách trở về nồng ấm bên nhau

 

Đất nước vươn mình đứng dậy thật mau

Sẽ không còn xiềng xích bạo tàn đế quốc xâm lược

Sẽ qua mau nỗi khổ cực dã man bè lũ tay sai bán nước

Hàng triệu người chết thảm đạn bom, máy chém, ấp chiến lước, trại giam bệnh dịch đau ốm triền miên

 

Sẽ vơi đi nỗi niềm ngoại xâm, mùi khói khét tanh đạn bom vùi lấp bao chiến sĩ trung kiên

Quên sao được những linh hồn quả cảm bất khuất.

Nếu sống lại các anh hùng liệt sĩ sẽ cùng ta xả thân mình xông lên bảo vệ từng tấc đất

Một ngày ở trần gian bằng nơi chiến sĩ yên nghỉ những ngàn thu

 

Đi giữa mùa xuân hãy ngoái nhìn phía ngột ngạt âm u

Đừng quá kiêu sang lãng quên quá khứ tang thương tủi nhục

1968 -  Một mùa xuân không chỉ ước mơ mà hừng hực khí sắc

Bừng lên lung linh trào lộng rực sáng xanh trong

 

Đập tan chảy những tảng băng đất lở trời long

Cởi phá mắc xích - ý chí dã man độc tài nhất thế kỉ

Khởi động tầm vóc cội nguồn dưỡng khí lửa lòng Việt Nam căm thù đế quốc xâm lược Mỹ

Ước vọng tươi xanh ngát thơm hoa trái ngọt lành

 

Gìn giữ đất trời bao la lồng lộng trong xanh

Và mông mênh biển cả từng đàn chim tự do vui mừng bay vút

Đậu phía khu vườn phì nhiêu bát ngát tươi ngời hạnh phúc

Tươi tắn

Tự hào

Em dắt anh đi trong nhịp bước trầm hùng sắc khí mùa xuân 50 năm trước.

 

Quảng Trị, 4.12.2017

 

 

NHỮNG NỤ HÔN NHƯ THẾ

 

Ba mẹ hôn con. Ông bà hôn cháu

Nụ hôn truyền hơi ấm, bé lớn lên từng ngày, toe toét miệng cười, hay ăn kháu khỉnh ngoan hiền

Chàng hôn nàng, hai trái tim truyền vào nhau ngọn lửa ngọt lịm bờ môi, nuôi dưỡng tình yêu đôi lứa

Đôi bạn chiến trường cách xa lâu ngày gặp lại, tặng nhau cái hôn thay lời chia sẻ bạn bè, đồng đội mãi muôn sau không hề vơi cạn

Vợ chồng dẫu không mấy xa cách, tuổi xế chiều, tiếc gì nụ hôn mỗi tuần mỗi tháng, hâm nóng lại tình xưa

 

Nụ hôn đồng điệu, vuông tròn tâm thức đạo lí, chất chứa bao điều con tim chưa nói hết…

Nụ hôn cô y tá, nữ cứu thương, chị thanh niên xung phong nơi chiến trường lửa đạn dành tặng người chiến sĩ trước phút lâm chung, trước giờ tắt thở bình yên, thanh thản

Ôi, còn gì cao đẹp hơn! Trong sáng vô ngần! Thánh thiện lắm, những nụ hôn trải lòng bao dung như thế!

“Em ơi, rất có thể

Anh chết giữa chiến trường

Đôi môi tươi xé đạn

Chưa bao giờ được hôn” (*)

 

_______

* Nhà thơ Phùng Quán

 Nhà thơ Phạm Đình Phú

 

 

MỘT THOÁNG TIỀN GIANG

“Tiền Giang gạo tắng nước trong

Nuôi bao chiến sĩ lập công diệt thù”     

 

Gạo vẫn trắng

Nước hãy còn trong

Giống lúa thâm canh cánh đồng thẳng lối

Dường ấp nhỏ “hóa xi măng” rộng rãi

Trưa hè nắng đẹp

Trái đung đưa

 

Bình dị chân thành duyên dáng như xưa

Làng xóm đậm tình “quân dân cá nước”

Lời Bác dặn, có thể nào quên được

Dẫu bây giờ Bác đã “đi xa”

 

Tiền Giang

Bốt đồn nham nhở, chinh chiến đã đi qua

Truyền thống trung kiên một thời che chở

Những đứa con trong gian lao đạn lửa

Mảnh đất

Hương đời

Lai láng

Bản tình ca

 

Mãi ấm nồng

Dù một thoáng đi qua.

 

PHẠM ĐÌNH PHÚ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Khánh Chi & Anh xin lỗi!

>> Nguyễn Thuý Quỳnh từ hộp thư của người lính biển

>> Kim Hương trong mơ bối rối

>> Hoàng Xuân Tuyền run run giọt nắng trong mưa

>> Đỗ Nam Cao gửi quần đảo Trường Sa

>> Đi giữa Trường Sa gió cuồn cuộn xoáy Gạc Ma

>> Đặng Thị Thanh Hương sứ mệnh thơ

>> Lê Đạt dõi bóng chim tìm một bóng tim

>> Bùi Tuyết Nhung gửi người tri âm

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.