Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Hồng Nhật & cây cũng thể như người

08.5.2017-23:30

Nhà thơ Phạm Hồng Nhật

 

>> Vịn vào bao nhiêu huyền thoại cổ

 

 

GIẤC NGỦ CỦA TRẺ LANG THANG

 

Các em nằm giữa bốn bề ngái ngủ

trăng ru êm tròn trịa hạt cát vàng

biển trong trẻo giấu ồn ào giận dữ

để rảnh tay ru trẻ ngủ lang thang

 

Sẽ về đâu? Hỡi giấc ngủ không màn

túi xách rỗng, ống quần táp túa

vai dặt dẹo gánh bao điều phải nhớ

với con đƣờng giông bão đuổi sau lưng

 

Cát lún dần thoai thoải những bước chân

gió khỏa lấp bao hình hài ngày cũ

manh áo rách che ngang giấc ngủ

các em ngủ vùi mơ cuộc sống bình yên...

 

Cát không còn cát của thiên nhiên

sóng cũng thế và mặt trời cũng thế

cả thế giới này là của các em

riêng áo cơm là các em không thể!

 

 

MÚA Ô BẰNG CHÂN

Ở QUẢNG TRƯỜNG THIÊN AN MÔN

 

Không muốn nhìn khác biệt đến nhường kia

giữa Quảng Trường, chân múa ô như xiếc

lại ô nữa... tiếp thêm năm, bảy chiếc

cứ quay tròn nhào lộn xuống, lên

 

Vai em tỳ tấm thảm đỏ không tên

Lƣng gập xuống, giơ chân ngang tầm ghế

bụng thít lại. Em ơi em có thể

vỡ xƣơng vai hay buốt lạnh sống lưng

 

Tài giỏi đến đâu cũng chả dám mong

những bó hoa mừng và vỗ tay như sấm

để nhận về những ngày dài ê ẩm

và đường đi lỡ nhịp giữa dòng đời

 

Chín rồi mười, ô này xuống, ô kia lên

lại vỗ tay, rừng hoa Quảng Trường huyên náo

nào ai hiểu vũng nước kia, dưới áo

nhơn nhớt mồ hôi hay máu chảy ra?

 

Một chiếc ô thôi có lúc đã là thừa

mười ô múa trên chân...

gánh đời sao nặng thế!

ô vẫn quay tròn,

Em ơi em có thể

gãy sống lưng...

lỡ nhịp với mọi người.

 

Bắc Kinh, 6.2011

 

 

CÂY TRONG VƯỜN

 

Cố sống để sinh sôi

thành lá thành hoa thành quả

cây cũng thể như người

nghiêng bên này, ngó bên kia

tìm nắng, tìm mưa

vất vả.

 

Đất ít mỡ màu

chen lấn cây to, cây nhỏ

gầy, yếu khác nhau

cây đực, cây cái

cây mới cây cũ

có leo, có thở

đứng thẳng, đứng nghiêng

gió to rét run

cây khô da mặt

 

Sáng ra đầy vƣờn lá rụng

ngập ngừng, chổi kéo bàn tay

chổi kéo nhẹ,

rất nhẹ

 

Sáng ra hoa rụng

không dám giẫm lên dù là rất vội

sững sờ bối rối

thương cho bao số phận

hoa đỏ như mặt người đánh phấn.

 

Sáng ra quả rụng

không dám bước đi, không dám nhìn lâu

quay vào lấy rổ

cũng ấp cũng ủ - quả mà

lại cây.

 

 

VIẾT VỀ TRƯỜNG CŨ

Trường Hồ Tùng Mậu, Bắc Giang 1961-2001

 

Ăn ở nơi xứ ngƣời

bốn mươi năm

biền biệt mãi

đăm đắm thương về mái trường xưa.

 

Bạn cũ của tôi ơi

Thầy giáo đâu?...

tiếng giảng bài vẫn vọng từ năm ấy

bốn mƣơi năm chở những chuyến đò đầy

 

Học hành và buồn vui

dỗi hờn thời mực tím

vụng dại giấu câu Kiều đang tắm

để mang thai cho đến tận bây giờ

 

Tóc xanh tơ rồi tóc điểm sƣơng

chân tay vẫn chèo chống

ngược xuôi lận đận, sấp ngửa cuộc đời

nỗi nhớ ngày xưa thăm thẳm khôn nguôi

 

Biết cày cuốc vén vun gặt hái

biết đếm đong dành dụm lúc giáp mùa

biết vượt qua lạnh giá, vượt qua nỗi khổ

ơn mãi chữ Thầy dạy cho ngày xưa...

 

Vượt qua nửa vòng trái đất

vượt qua bốn mươi năm

tôi về đây! Bạn ơi cho tôi hỏi

Thầy ta đâu?

 

Nhìn tóc bạn như sương, mắt bạn ngấn lệ

tôi biết Thầy đã đi một chuyến đò nhỏ

của riêng Thầy

về tới tận cuối trời!...

 

Daparôde, 5.2001

 

 

ÔNG ĐÁ MÀI

 

Tiếng

tiếng dao kéo chạm vào nhau

choe chóe...

 

Một chiếc mũ cối, một hòn đá mài

gia tài có thế

đi suốt cả ngày

 

Đi cùn cả lối, đi cùn cả đường

về thì sáng quắc dao sắc đường trơn

 

Một hòn đá mài, một chai nước cũ

trẻ con biết thế

gọi Ông đá mài.

 

Ông mài thật sắc

ông gõ thật kêu

dao gỉ bao nhiêu

kéo han, kéo hỏng

đưa ông mài cho

cắt gì cũng thẳng.

 

Đêm mưa, ngày nắng

túi đầy túi vơi

ông ra hàng quán

thở chẳng ra hơi.

Đi cùn cả đất

ở dưới gầm trời

về thì sáng quắc

dao sắc đường trơn...

 

Hòa Bình, 10.2009

PHẠM HỒNG NHẬT

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.