Tin mới Xem thêm

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

  • Như Bình & Tết tình nhân

    Trời đã lập xuân ư? Nhìn lên cây mai trước bồn thấy lác đác những bông trăng trắng. Lạ lùng, năm ngoái khi cây mai trụi lũi hoa, khô xác một cách tội nghiệp, Hoàn Du đã mấy lần định vứt đi. Bởi trước đó chứng kiến nó đẹp quá, rực rỡ quá, cảm thấy bất nhẫn thế nào ấy...

  • Không cần thiết phải có Hội đồng Chức danh...

    TS. Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Hội đồng Lý luận TW, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Quang Tiễn câu bóng mình thẳm sâu

17.4.2017-22:00

 >> Khóc cho tượng không đầu

>> Sim còn ngậm nửa nụ cười

>> Đầu xuân đi hái lộc đa

 

CÂU

 

Nước cạn trơ mố cầu

Vệt dầu phơi trên bãi

Tựa cần ngồi ôm gối

Câu bóng mình thẳm sâu!

 

 

DỰ CẢM

 

Trời xanh không có thực

Biển cũng có xanh đâu

Tạo hóa làm phông ảo

Cho người diễn với nhau!

 

 

PHÚ MỸ HƯNG

 

Cầu vồng tang trống

Gõ đất âm vang

Đường xòe tay thon

Nâng chân ta bước

Đi về phương nam

Như xưa Chim Lạc

Khi mùa đông sang

Người lên xe buýt

Gương mặt thật tươi

Dưới đầm chúm chím

Ngàn bông sen cười

 

Ta mong kẹt xe

Để ngắm mây trời

Ta mơ triều cường

Cho nhà soi bóng…

Nếu tiên xuống tắm

Ta sẽ xuống theo

Bởi phố và trời

Có khác mấy đâu.

 

 

QUA CẦU RẠCH MIỄU

 

Sông Tiền ngang trước mặt

Biển dừa phía chân mây

Cầu Rạch Miễu cong vút

Treo như mảnh trăng gầy

 

Suốt ngàn năm cách trở

Bỗng một ngày nối liền

Trên cầu nghe gió thổi

Nghe nước triều đang lên

 

Em nghiêng nón mời chào

Chùm dừa xiêm vừa rớt

Để đời ta chết khát

Ngọt ngào lời em rao!

Nhà thơ Phạm Quang Tiễn

 

 

PHÚ QUỐC

 

Giữa biển khơi

Chín mươi chín ngọn núi đều hướng về Tổ quốc

Những cọc tiêu trầm tư đứng nghe biển hát

Nắng ngẩn ngơ trên những thân dừa

Thuyền ken san sát

Làng chài lưa thưa

 

Tiếng cá bè quẫy át tiếng người

Chai nước mắm biết bôn ba ra hải ngoại

Viên ngọc trai biết chào mời du khách

Hùng Sơn Tự mọi người còn nhắc

Sư Muôn vừa giảng kinh vừa tuyên truyền chống Pháp

 

Cầu Sấu

Nhà lao Cây Dừa

Còn như là nhân chứng một thời xưa

 

Nhưng sẽ là chưa đến Phú Quốc

Nếu chưa thăm Trại Chó

Nếu chưa câu trên biển Hòn Thơm

Bạn chưa kịp bắt con bống mú

Biển đã giăng câu rút cả xác lẫn hồn.

 

PHẠM QUANG TIỄN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.