Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Quang Tiễn câu bóng mình thẳm sâu

17.4.2017-22:00

 >> Khóc cho tượng không đầu

>> Sim còn ngậm nửa nụ cười

>> Đầu xuân đi hái lộc đa

 

CÂU

 

Nước cạn trơ mố cầu

Vệt dầu phơi trên bãi

Tựa cần ngồi ôm gối

Câu bóng mình thẳm sâu!

 

 

DỰ CẢM

 

Trời xanh không có thực

Biển cũng có xanh đâu

Tạo hóa làm phông ảo

Cho người diễn với nhau!

 

 

PHÚ MỸ HƯNG

 

Cầu vồng tang trống

Gõ đất âm vang

Đường xòe tay thon

Nâng chân ta bước

Đi về phương nam

Như xưa Chim Lạc

Khi mùa đông sang

Người lên xe buýt

Gương mặt thật tươi

Dưới đầm chúm chím

Ngàn bông sen cười

 

Ta mong kẹt xe

Để ngắm mây trời

Ta mơ triều cường

Cho nhà soi bóng…

Nếu tiên xuống tắm

Ta sẽ xuống theo

Bởi phố và trời

Có khác mấy đâu.

 

 

QUA CẦU RẠCH MIỄU

 

Sông Tiền ngang trước mặt

Biển dừa phía chân mây

Cầu Rạch Miễu cong vút

Treo như mảnh trăng gầy

 

Suốt ngàn năm cách trở

Bỗng một ngày nối liền

Trên cầu nghe gió thổi

Nghe nước triều đang lên

 

Em nghiêng nón mời chào

Chùm dừa xiêm vừa rớt

Để đời ta chết khát

Ngọt ngào lời em rao!

Nhà thơ Phạm Quang Tiễn

 

 

PHÚ QUỐC

 

Giữa biển khơi

Chín mươi chín ngọn núi đều hướng về Tổ quốc

Những cọc tiêu trầm tư đứng nghe biển hát

Nắng ngẩn ngơ trên những thân dừa

Thuyền ken san sát

Làng chài lưa thưa

 

Tiếng cá bè quẫy át tiếng người

Chai nước mắm biết bôn ba ra hải ngoại

Viên ngọc trai biết chào mời du khách

Hùng Sơn Tự mọi người còn nhắc

Sư Muôn vừa giảng kinh vừa tuyên truyền chống Pháp

 

Cầu Sấu

Nhà lao Cây Dừa

Còn như là nhân chứng một thời xưa

 

Nhưng sẽ là chưa đến Phú Quốc

Nếu chưa thăm Trại Chó

Nếu chưa câu trên biển Hòn Thơm

Bạn chưa kịp bắt con bống mú

Biển đã giăng câu rút cả xác lẫn hồn.

 

PHẠM QUANG TIỄN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.