Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 2

11.02.2018-09:30

 >> Pháo dậy phố xuân - 1

 

 

PHÁO DẬY PHỐ XUÂN

(Trường ca)

 

Chương II: SÀI GÒN NGÀY 30-1-1968

 

Bỏ qua một năm chiến trận

Bỏ qua từng ngày giao tranh

Sài Gòn đón Tết Mậu Thân

Đì đùng từng hồi pháo nổ

 

Bỏ qua những ngày cực khổ

Bỏ qua những ngày tủi thân

Sài Gòn vào xuân rất gần

Trong từng nụ cười, ánh mắt

 

Thành đô như chưa trận mạc

Thành đô rộn rã xuân vui

Gặp nhau, gặp nhau, mỉm cười

Chào mừng một năm thư thái

 

Pháo giao thừa rộn vang trên từng xóm trại

Trong từng hẻm sâu thơm ngái mùi thuốc pháo thơm nồng

Tạch đùng, tạch tạch đùng... - những tiếng pháo không ngừng

Vang không ngớt từ trước trưa ba mươi đến giao thừa thì rộ

 

Trẻ con tràn ra khắp lộ

Mừng khoe áo mới sáng trưng

Đầu năm nhịp điệu tưng bừng

Trên những cành mai khoe nụ

 

Người người nhà nhà chúc rượu

Ly rượu mừng vui hân hoan

Khúc nhạc xuân cứ rộn vang

Trên những con đường thưa bóng

 

Mồng một ngày của hy vọng

Ngày của đoàn tụ người thân

Bà con xa, láng giềng gần

Ngại chi vài ba lời chúc

 

Một Sài Gòn của rạo rực

Một Sài Gòn của tràn căng

Không ai nhắc tới chiến tranh

Vui vầy trong ngày hưu chiến

 

Anh lính đồn xa kể chuyện

Về những ngày sống ly hương

Nhớ vô cùng phố phường

Nhớ người, nhớ xe, nhớ lắm

 

Mẹ già mắt nhìn đăm đắm

Cầu mong con được yên bình

Sống sót trở lại gia đình

Vui vầy cùng đàn em nhỏ

 

Đường phố ngập tràn xác pháo

Tạch đùng dăm tiếng lẻ loi

Của trẻ con đang dạo chơi

Chào xuân và khoe áo mới

 

Một ngày đầu năm vừa tới

Rộn ràng trong từng nóc gia

Sum họp trong từng căn nhà

Để lại phố phường thanh vắng

 

Không ai nghĩ điều thầm lặng

Một năm chiến tranh can qua

Đau thương cứ tạm nhạt nhoà

Buồn ư, tạm quên, vui tết

 

Những xóm làng ven đô cũng hệt

Cũng pháo xuân vui, cũng bánh tét, dưa hành

Trong câu chuyện đầu năm, ai đó vô tình nhắc tới chiến tranh

Với vẻ mặt không vui, với cái nhìn thầm lặng

 

Bên bàn thờ cúng tổ tiên là những bàn thờ người tử trận

Leo lét ánh đèn dầu hương hoả đơn côi

Trong khói hương thơm những di ảnh ngậm cười

Mừng năm mới trong rộn ràng nhập thị

 

Ngày tết trạm gác cũng xét qua loa

Người trực cứ mong hết giờ, đổi ca

Ai cũng rộn ràng về sớm

Về cùng gia đình đón xuân vừa chớm

 

Những người tản cư nhớ làng

Tạm quên nỗi buồn trong ngôi nhà lợp tôn trắng loá

Hoặc trong căn chòi lợp lá

Với mắt nhìn đăm đăm

 

Đã hết một năm

Đã qua một thời lao khổ

Làng thôn đạn bom vẫn nổ

Thôi đành làm kiếp nạn dân

 

Khổ đau rồi sẽ nguôi dần

Còn sống là còn hy vọng

Ráng qua thời kỳ biến động

Lẽ nào cứ mãi đạn bom

 

Hết giặc lại về xóm thôn

Lại vui công việc đồng áng

Sống một cuộc đời hào sảng

Với trời, với đất mênh mông

 

Mùa xuân về dậy trong lòng

Xôn xao trong từng câu chuyện

Tạm quên, tạm quên cuộc chiến

Với bao nhiêu là tóc tang

 

Hãy vui với sắc mai vàng

Tịnh tâm với cành huệ trắng

Mùa khô Sài Gòn vẫn nắng

Lặng lờ đôi giọt mưa xuân

 

Một mùa xuân không bâng khuâng

Một mùa xuân không tiếc nhớ

Người Sài Gòn vẫn rạng rỡ

Với nghìn sắc hoa chào xuân

 

Không ai nhắc tới chiến công

Quên đau thương để hy vọng

Bởi người Sài Gòn vốn trọng

Nghĩa nhân, nhân nghĩa ở đời

 

Đầu năm phố vẫn rạng ngời

Sắc xuân lan từng giọt nắng

Một Sài Gòn thật im lặng

Một Sài Gòn thật thong dong

 

(Còn tiếp)

PHẠM SỸ SÁU

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 1

>> Phạm Công Trứ huyền thoại mưa

>> Diệp Hồng Phương Tết nầy không ở Sài Gòn

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên xuân muộn

>> Lê Đạt độc đáo thơ haikâu

>> Nguyễn Cường mùa lại về lại hẹn với mai sau

>> Ngô Kim Đỉnh có nửa Bắc Hà

>> Thuận Ánh ướt cả một đời yêu

>> Bùi Nguyễn Trường Kiên cổ tích và em

>> Lê Thanh Vy làm thơ để xưng tội

>> Doãn Minh Trịnh mơ về ngọn lửa

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.