Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

    Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu

  • Thêm 9.000 hay 90.000 tiến sĩ cũng vậy

    Với chất lượng chung tiến sĩ được đào tạo như hiện nay, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán là dù có thêm 9.000, hay 90.000 người, thì cũng vậy thôi. Phải chăng nên dùng phần lớn tiền ấy không phải cho các tiến sĩ, mà đầu tư vào các giáo sư?

  • Nhật Chiêu một đời dạy học, đọc và viết

    Ở tuổi U70, nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Nhật miệt mài sáng tác, bền bỉ truyền tình yêu văn chương cho nhiều thế hệ học trò

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phạm Thuý Nga & dãy tập thể

01.7.2017-10:30

 

 

 

DÃY TẬP THỂ

 

I.

 

Bố dựng chiếc babeta màu đỏ
Bên gốc bạch đàn lối rẽ vào sân
Các bạn dáo dác tìm quanh
Con chơi trò trồng hoa trồng nụ
Nắng cong đuôi tóc
Chúng mách 
"Bố mày uy nghi lắm
Đang cúi đầu vào gian tập thể kín bưng"

 

Con rụt rè tần ngần
Em cởi truồng lấm lét
Bố bế em lên tay vùi mặt
Cọ cọ bộ râu vào má em hồng.

 

Tối ấy đèn dầu vẫn thế
Mẹ chạy cơn giông đầu hiên
Em ngước nhìn bóng bố in tường
"Bố ơi! ở đây ăn cơm với cháu"...
Mẹ khóc như chưa bao giờ khóc
Lần đầu bố xúc cơm cho em.

 

Ba chị em tranh nhau giày đỏ
Những đứa trẻ hân hoan được bố chia quà
Ai cũng ngỡ vừa cả
Chỉ mỗi mẹ bảo chật rồi thôi.

 

Sáng sớm đất còn tờ mờ
Con gà trống xóm trong chưa thức
Bố xoa đầu chúng con căn dặn
Ở nhà ngoan bố đi đổi giày
Và bố mang theo lời hẹn đến đây...

 

II.

 

Chầm chậm đón gió phả vào mặt cuối ngày với nóng

Là khi mẹ nhón tay hái một đoản khúc cho con

Bản nguyên của vị thần mặt trời duy nhất

Nụ cười con hiện hữu những khuông tròn.

 

Mẹ từ biệt những nỗi buồn trên cuộc hành trình lượm lặt

Mẹ sợ sự hữu hạn thời gian

Sợ phải sống cuộc sống của kẻ khác

Khi thế giới cứ mở dần những cánh cửa kiếp người.

 

Ai trong số những người thân của mẹ và con

Sẽ thực hữu trước chúng ta bằng ký ức

Sẽ minh định kỹ càng những đường vòng lập thể

Để khúc xạ qua mưa biết tạo nên những sắc độ cầu vồng.

 

Có những lúc

Đường trước mặt mà mẹ phải dò dẫm

Phương tiện đủ đầy mà mẹ phải tập đi

Sự gói nhặt hay muôn vạn hoàn hình của niềm tin và nước mắt

Mẹ không ngại ngần sự thất lạc trái tim

 

Và hạnh phúc đời mẹ là được con tìm.

 

 

III.

 

Đất ấm từ cánh đồng rộng lớn
Ban mai cựa mình 
Trong vắt vào con
Cuối xóm đầu làng
Khóm tre bụi chuối 
Rưng rức ướt những cột số
Bọc một người im lặng
Gió chiều lăn chậm
Cuộc chia ly như tấm lưới  mẹ thả dưới ao.

 

Những đứa trẻ xóm Nam 
Tóc thêu khói bạch đàn
Muối lá bàng đỏ ngắt
Tháng Mười rạ rơm cuốn chiều
Chúng con vun khói trời 
Trải tấm khăn tuổi thơ vào cánh đồng lóng lánh 
Thầm thì hạt hạt
Thổi tuổi nâu dần
Mở then cửa mùa thu....

 

 

IV.

 

Khi con mười bốn
Tóc tung lên vài đọn 
Thách thức nắng vàng
Chân con đạp dưới bùn
Luống luống thuốc lào hà hơi tím nhớ

 

Có một buổi chiều khi con mười bốn
Mẹ đẩy con trên chuyến lam chiều
Trước mặt con sông nước 
Lục bình dập dềnh cuốn cạp
Sau lưng con tiếng chó
Sủa lạnh một góc trời 
Nơi có mẹ quay mặt vai rung.

 

Mẹ bước nhanh như sợ mưa nhèm run rẩy
Như ánh chiều tắt vội
Như sợ ánh mắt con ngạt nước
Trườn xuống vết xước cha để lại lâu ngày.

 

Xe lam chiều đưa con dừng lại
Phố hoa lệ cào rách
Xó chợ vỉa hè cất nhà
Cha buôn bán đất người
Láng cong áo cơm 
Gạn thương đãi nhớ
Chung mâm một người đàn bà không phải mẹ con.

>> Thư viện Phạm Thuý Nga

 

 

V.

 

Gió cuốn đi mọi nấc thang và ví dụ
Như mang mọi lo âu của mẹ chảy vào căn buồng cất kín bởi những mảnh gỗ bạch đàn
Cho đến khi ý nghĩ của con bước ra ngoài cánh cửa
Bước ra khỏi con đường rơm cuộn lưng chân.

 

Tháng Mười đẫm mùi sương cỏ
Trơn tuột ám ảnh dị hương
Khe cửa gian nhà chị Thêu
Con nhện ròng ròng bắc nhịp
Có một âm thanh rất lạ
Từ bát chè đỗ đen 
Từ bờ dâm bụt già
Ấm áp và tin cậy
Dong thành cánh buồm
Khoanh con say tiếng hát
Con đón tuổi 15 
Dưới cát đời mẹ
Dưới đá đời mẹ
Dưới muôn vàn xá tội xóm Nam
Khoan vào trí nhớ con
Như nhịp Xô nát đuổi nhau tránh mặt
Ngân lên lấn lát
Ngân lên lưu lạc.

 

 

VI.

 

Khi con mười bốn
Tóc tung lên vài đọn 
Thách thức nắng vàng
Chân đạp dưới bùn
Luống luống thuốc lào hà hơi tím nhớ

Có một buổi chiều khi con mười bốn
Mẹ đẩy con trên chuyến lam chiều
Trước mặt sông nước 
Lục bình dập dềnh cuốn cạp
Sau lưng con tiếng chó
Sủa lạnh một góc trời 
Nơi có mẹ quay mặt vai rung.

Mẹ bước nhanh như sợ mưa nhèm run rẩy
Như ánh chiều tắt vội
Như sợ ánh mắt con ngạt nước
Trườn xuống vết xước cha để lại lâu ngày.

Xe lam chiều đưa con dừng lại
Phố hoa lệ
Xó chợ vỉa hè cất nhà
Cha buôn bán đất người
Láng cong áo cơm 
Gạn thương đãi nhớ
Chung mâm một người đàn bà không phải mẹ con...

 

PHẠM THUÝ NGA

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.