Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Cát Cẩn ẩn chứa mật ngữ thời gian

10.12.2015-11:30

 >> Nhớ ngón chân Giao Chỉ 

>> Lặng lẽ qua sự nhạt

>> Gom lại từng mảnh vỡ hồn làng

 

 

SAU GIÔNG TỐ

 

Nắng rang tím mặt người

nắng cháy da xám mọi ý niệm

xám xịt đồng công thợ cấy, phu hồ

héo quắt hoa

héo quắt cỏ...

 

Cơn giông ập tới

bầu trời đen kịt mây tầng thấp, tầng cao

tốc mái tôn, cuốn biển quảng cáo ra đường

vùi dập cây xanh trốc gốc, gãy cành

sự giận dỗi vô cớ của ông trời.

 

Rượu chưa vơi bình

mà mưa xối xả

nhiệt độ hạ

mát dạ, tươi da...

 

Cây đổ, nhà lung lay

khói cay sè lam lũ

mưa chứa chan

bão tan...

 

Sau mưa

lại bẩy sắc cầu vồng

nắng lại về trên mọi mái nhà

bầu trời tự do.

 

 

MÙA THU NHỚ

 

Tôi thả con sáo về trời, từ đó

Em không về

nhìn lũ kiến lửa diễu hành bên ngõ

Tôi ngẩn ngơ

ngày em vu quy...

 

Tôi nhấp em trong ly rượu cạn

ngoài trời mưa bong bóng

buồn nao lòng

buồn đắng đót

Em qua đời tôi như mùa thu.

 

 

HƯƠNG NGUYỆT QUẾ

 

Trên chuyến bay ra đảo

gặp em - người gốc gái Thành Nam

lớn lên ở Sài Thành

30 mùa xuân chưa yên bến đỗ

 

Biển Phú Quốc trời - nước một màu xanh

bãi cát vàng thoai thoải

nguyệt quế trắng tinh

đang buổi rời cành

ong say hương

kiếm mật.

 

Em phiêu du cùng những vì sao

bồng bềnh biển khơi, miên man bọt sóng

vỗ về nõn nà, vỗ về cảm thức

biển ru em đằm thắm, dịu dàng

ru giấc mơ

chập chờn

nơi chân trời

có bóng dáng một người

hương nguyệt quế.

 

Nhà thơ Phan Cát Cẩn

 

 

MỘT CHIỀU BÀ RỊA - VŨNG TẦU

Tặng 2 bác Dũng - Kính

 

Cuối thu

nắng Vũng Tầu vàng sau mưa

chim bồ câu đậu mái nhà thờ

nhặt câu kinh sám hối....

 

Quán vắng rượu tràn ly

mấy ông bạn một thời trận mạc

81 ngày đêm Quảng Trị

bao đồng đội nằm lại thành cổ?

nhắc đến nhói tim đau.

 

Cái tên Tích Tường, Như Lệ

đất Hải Lệ. sông Thạch Hãn kinh hồn*

 

Những khuôn mặt quắc thước

tóc bạc mầu mây

vịn lịch sử đứng lên

Vũng Tầu xanh mãi

Mùa thu.

 

_________

* 7 chiến sĩ đặc công tiêu diệt trên 100 lính trâu điên

 

 

THĂM ĐỒNG CHÂU

 

Về bãi biển Đồng Châu

mùa rơm nếp thơm từng ngõ nhỏ

biển ban mai ngái ngủ

tanh ngon con mực, con tôm....

 

Bể tận, sông cùng bồi đắp nương dâu

một miền đất còn mặn mùi biển cả

một thời dinh điền Nguyễn Công Trứ

một thời Phan Bá Vành

mũi lao nhọn lao vào lịch sử

ẩn chứa mật ngữ thời gian.

 

Xóm thôn trù phú

Đông Minh, Đông Xuyên, Đông Trà .....

cánh đồng mỏi cánh cò bay

ngọn gió lang thang tìm kỷ vật một thời năm tấn

ngực đất vỡ hoang chìm vào vô tận

 

Hao khuyết một thời

ký ức làng Nhô

đi qua tháng ngày cấn cá

Tiền Hải hôm nay tươi sắc nắng nâu hồng!

 

PHAN CÁT CẨN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.