Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Cát Cẩn kín bước chân đồi đất thở

21.3.2017-00:30

 

 

CA KHÚC XANH

 

Những cánh rừng

đánh võng

màu xanh xứ sở hồi sinh

phổi căng ô xy

lá thở.

 

Những hạt giống tách vỏ

tro cám cuộc đời

mầm hy vọng ươm cây.

Cuộc sống mưa rừng chớp bể

giọt sương tan trong mắt ai

hạt ấm no nào đậu oằn vai?

 

Những cánh rừng ban mai

hương bạch đàn, bời bời, keo tai tượng

vuông tròn ước hẹn

ấm áp những mùa xuân.

 

Rừng xanh hành trình gió hát.

 

Ngực

phập phồng hơi thở

em trồng sợi nhớ

vào miền

khát khao

thiêu đốt...

 

 

LỜI BIỂN

 

Biển hỏi anh

vì sao nước xanh, sóng bạc

con cá từ lòng biển trồi lên phơi xác

tảo nào nở hoa?

để nước đỏ màu hóa chất?

 

Những con tàu nằm phơi mình trên cát

những ngư ông

nhảy như loài cá điên

hết kế mưu sinh.

 

Bãi biển nằm thở dài

đâu lằn ranh giới

kẻ giàu, kẻ nghèo

một khi biển chết?

 

Kẻ cưỡng đoạt biển

cưỡng đoạt màu nước xanh

chinh phục trinh tiết bí ẩn của biển

dấu âm mưu, xâm nhập cưỡng đoạt môi sinh?

 

Hãy chẻ những mảnh ván thân tầu

đốt lên ngọn lửa

thiêu cháy kẻ tội đồ

cho dải đất miền trung sống lại

sầm uất và nên thơ

khoảnh khắc này và tháng năm....

Nhà thơ Phan Cát Cẩn

 

 

MÙA LỄ HỘI

 

Tháng ba

chạm đáy xuân

mùa lễ hội

con mắt đỏ hoa gạo

bánh trôi nửa nổi, nửa chìm số phận người.

 

Tháng ba

Tây Phương* đồi cao gió thốc

nghiêng khuôn mặt các vị La Hán trầm luân

những ăn xin kẻ chợ đổ về

khách thập phương nườm nượp đổ về.

 

Hội Thầy* em nghiêng dáng hồ

Long Chiểu* nước xanh

Cầu Nhật, Nguyệt* tiên khỏa bóng

lúa đang thì con gái, mang bụng chửa

chẳng còn mùa nào hang Cắc Cớ đâu anh?

 

Núi Nghĩa Lĩnh* trầm thơm mù mịt khói tâm linh

kín bước chân đồi đất thở

18 đời Hùng Vương* rạng rỡ

vuốt mắt các anh hùng....

 

Hà Nội tháng 3.2017.

 

_____________

* Tên địa danh lễ hội ở vùng Sơn Tây, Phú Thọ.

 

PHAN CÁT CẨN

 

>> Bới cát chôn cánh hoa khô

>> Lang thang Quảng Bình

>> Cánh cung bạch hổ

 >> Mùa lên hương

>> Ẩn chứa mật ngữ thời gian

 >> Nhớ ngón chân Giao Chỉ 

>> Lặng lẽ qua sự nhạt

>> Gom lại từng mảnh vỡ hồn làng

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.