Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Ngày 5.7.2018, Ban Chấp hành Hội đã tiến hành phiên họp thường kỳ với sự có mặt của 7 thành viên: Trần Văn Tuấn, Phạm Sỹ Sáu, Phan Hoàng, Bích Ngân, Trầm Hương, Lê Thị Kim, Phan Trung Thành

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Cát Cẩn lặng lẽ qua sự nhạt

30.9.2015-17:30

 

 

HOA XƯƠNG RỒNG

 

Mọc trên cát khô cằn

gai càng sắc, cánh hoa như cánh thép

vẻ đẹp lung linh miền thiếu nước

Xương rồng

Xương rồng

nhựa trắng da xanh

thân cứng không lá cành

dáng kiên trung cốt cách

dù cát sỏi hoang vu

không cúi đầu khuất phục

ngạo nghễ trước nhân gian .....

 

Những ai còn gian khó

hãy bình tâm, lặng lẽ qua sự nhạt tầm thường!

 

 

VỀ ĐÂU CHIM NGÓI XANH

 

Những tấm lưới căng phơi làm rách mặt hoàng hôn

quây lấy làng chài quặn biển

những khuôn mặt khắc khổ xạm đen sóng gió....

 

Đường bắc đảo bụi mù còn sót lại những cây dầu cao vút

gặp con chim ngói xanh tha thẩn ven đường

một bà già cặm cụi níu những cành khô khẳng khiu

như níu lại màu xanh Phú Quốc

trước những túi tiền băm xé đảo phì nhiêu ngàn đừi biển

bà già thẩn thơ gom lại kiếp nghèo

 

Con chim ngói xanh rồi bay về đâu

mùi nước mắm nồng nàn Phú Quốc đưa ta về đâu

bóng bà già như con thuyền gầy mắc cạn giữa làng chài

 

con chim ngói xanh vụt bay

cùng bụi đường cất cánh

bỏ lại mặt đường giá bán trên trời, giá mua dưới đất

và ngoài kia đại dương lầm lũi

sóng vẫn vô tư dào dạt xô bờ ....

 

 

NHỮNG CÔ GÁI MÀI NGỌC TRAI PHÚ QUỐC

 

Gương mặt em sáng hồng từ những viên ngọc trai

xâu qua sợi kim tuyến thành chuỗi

xâu tuổi thanh xuân

xâu óng ánh biển khơi muối mặn ....

 

Em mài bình minh chế tác

khúc xạ ban mai, lóng lánh hoàng hôn

nhưng làm sao, làm sao em có được

những viên ngọc từ chính tay mình cho ngày cưới?

ngọc chỉ đeo cổ những bà, những cô quý tộc mới

suốt ngày lượn bán mua, săn lùng đất dự án

thậm thụt cửa sau phân chia đảo Ngọc

 

Những viên ngọc ứa máu từ lòng biển

những viên ngọc làm sao biết được

chúng được trang sức cho vẻ đẹp nào

vẻ đẹp nào thuần khiết trước bình minh ?

 

 

EM RA PHỐ THỊ

 

Tây Hồ lỏng tiếng chuông chùa Trấn Vũ

đã cởi được bao nhiêu hồn thoát tục

bao phận người chết đuối giữa trần gian?

 

Không còn bóng sâm cầm

thì Cổ Ngư vẫn liễu

lặng lẽ xanh hồ

lẫn mầu trời xao động

đòn gánh cong mùa em bán dạo

hoa quả bạc mầu lam lũ

một cánh đồng nghèo dặt dẹo Thủ Đô

 

Phố phường vừa quên vừa lạ

chiều hạ lá khô rơi mênh mông

tôi cứ ngẩn nhìn em gọt quả táo đỏ

hay nhìn em mắt sắc lẹm dao cau?

 

Giữa thành phố buổi trưa có tiếng cu gù thao thiết

đồng vọng mùa màng 

đồng vọng cố hương

em ra phố thị, gánh trên vai cả mái tranh nghèo

giữa thời đồng lang thang ra phố

phố di cư về chật đất làng

em du canh từng vạt phố lang thang...

 

Nhà thơ Phan Cát Cẩn

 

 

NGÀY CÚC

         Tặng Th

 

Ngày anh đến nhà em vừa cúc nở

vàng ngõ quê lấm tấm nắng thu

quả na choãi gờ tường mở mắt

như nhìn ta

hương ngâu trong vườn còn thơm mãi

cánh cổng khép hờ gió lách

 

ngơ ngẩn góc vườn bướm bay tìm nhụy

tóc ai hong bồ kết mùi thơ ngây

nụ cười em đắm cả miền đồi

bên trang vở học trò, mực dây áo trắng.

 

Mùa thu rất cao

mùa thu rất xanh

rót mềm cơn gió cúc

thổi về anh hoang ảo đến bây giờ ....

 

 

ĐỒI VẮNG

 

Con đường nhỏ ven đồi hoe nắng

đất đỏ trung du cọ xòe tay

xóm Thập Lục nghiêng triền đồi vắng

thơm hương cau hương bưởi quê mùa

 

Căn nhà gỗ lá đơn sơ

toàn con gái

mẹ còng lưng - vàng óng rạ rơm

tay em gỡ rối tóc mẹ bạc

u uẩn một chiều hoàng hôn ....

 

Mẹ già các em còn nhỏ

em đi lấy chồng xa

ngổn ngang lòng bão giông

bỏ lại con đường nhòe xanh bóng cọ

anh đi vẹt cả triền đồi .....

 

PHAN CÁT CẨN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...     

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.