Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Duy rồi lại về như tỉnh cơn bay

12.7.2017-09:35

 

 

Cần Thơ chiều

 

Cần Thơ mưa như một khúc vĩ cầm của gã mù đi qua thế kỷ

lon ton đọng lên mái phố

thời gian thả rụng xuống lề đường y hệt kiểu ta nép vào quán

 

những góc quán bắt chước thằng câm y hệt kiểu ta vùi mình vào ngụm cà phê đắng ngắt

một mình tạp nham với mưa/với quán/với lòng ta

một mình đi rong dưới mưa cho lem nhem mái đầu bịn rịn

 

từ Cần Thơ thở khúc mưa buồn

nghe lỡ làng cuộc hẹn không em tối nay góc quán cũ

từ Cần Thơ thoảng gió lạnh

một mình lên ngôi cô nhân viên châm thêm tí đá

không khoái hầu chuyện với đời vốn dĩ chẳng một cắc bạc lận lưng

 

quán nước trầm mặt với cơn mưa dai dẳng

ta một mình mượn sợi khói bàn bên

chúng hớ hênh cuộn tròn bao hình dạng

có cho ta mượn chút ưu phiền

 

Cần Thơ mưa kiểu dội buồn phố xá

chật hẹp lối về quán nhỏ chỉ riêng ta

cô nhân viên dòm ta

kiểu dòm quý hiếm

là trăm năm kết lại rủ nhau về

 

Cần Thơ tháng sáu mưa ngất ngư nện vào lòng tứ xứ

chẳng có ai

nên một mực ta ngồi

chiều thần thừ ngó ta cái ngó nồng nàn/hoang dại.

 

CT,22.6.17

 

 

Là cánh chim đơn

 (Tặng cuộc đời một bận rong chơi)

 

Chỉ có cánh chim đường trời thăm thẳm

lạc mình tôi giông tố

lạc mình tôi mắc nợ

nghe mong manh lặng lẽ chẳng thừa

 

rồi anh lại về như tỉnh một giấc mơ

như giấc mơ vừa giã từ khách lạ

rồi anh lại về với bình thường vội vã

như thăm thẳm kia không lôi cuốn được tình đời

 

là khách lạ nên sẽ thoáng qua

là khách lạ nên nhìn nhau rất nhẹ và nhìn nhau rất nhạt

là tôi thôi đợi người

 

vẫn cánh chim vẫn đường trời thăm thẳm

tôi tìm tôi

những ngông nghênh phía buồn

những ngông nghênh tưởng chừng quên lãng

còn tôi một gánh nợ đày

 

rồi anh lại về như tỉnh cơn say

thôi chữ nghĩa nghi ngờ cho thỏa thích

rồi anh lại về như tỉnh cơn bay

đời nhàn nhã và đồng tiền lầm lũi

 

tôi còn riêng tôi

vẫn xin độc bộ một hành trình

vẫn là cánh chim dù biết đường trời kia thăm thẳm...

 

BL, 28.6.2017

 

 

Bông hoa bên bờ biển chết

 

Hoa/tiền trở thành những làn sóng của xứ tôi

biển chết trên đôi tay người thợ vẽ

những mong manh/mịn màng gọi ta về thời cuộc

mòn chân đâu

đã mòn nhạt thói người

 

hoa nở chưa hết một thời của hoa

son phấn đã nợ trong tuồng đời nhạo báng

son phấn lưu ở vành móng ngựa

 

biển chết trên đôi tay người thợ vẽ

biển chết trong những bộ não tuyệt vời/uy quyền bút mực

đường cọ hóa tố giông

biển chết giữa trò hài

 

có những sáng tối trong thời khôn lỏi

hoa rũ vì hoa cắm ở bình

hoa tàn vì đời sâu không thước

cũng như biển chết không chết bởi hình hài của biển

 

từ những bộ não tuyệt vời/những con dấu lộng lẫy

từ những chiếc ghế cao ngất ngưỡng

bề nổi bề chìm

nét mực múa may

 

tôi lắng nghe thanh giọng của cuộc đời

tôi lắng nghe thanh giọng của nụ cười

và tiếng biển ngậm ngùi/biển chết

 

vành móng ngựa có bông hoa của một thời rực rỡ

vành móng ngựa có nụ cười lơ đễnh

có bức tranh quay quắt

có đôi tay người thợ vẽ

biển

vừa chết bên đời.

 

BL.29.6.17

Nhà thơ trẻ Phan Duy (Bạc Liêu)

Đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần IV - 2017

 

 

Ô hợp

 

Ta ô hợp trước cuộc đời ô hợp

ô hợp nụ cười

ô hợp nháy mắt và cả dáng điệu thanh xuân

ta ô hợp giữa cuộc đời ô hợp

ô hợp những nghĩ suy những khỏa khuây tuổi tác

những long bong ám mị đơn thuần

 

Ta ô hợp trong một guồng ô hợp

lảng vảng bảnh bao dốc ngược những cuộc tìm

dấu chân chim ô hợp kiểu chào thanh mảnh

ô hợp vô tâm vừa phựt rồi

 

Ô hợp câu văn

ô hợp câu thơ giữa thời nay là một thời thác loạn

nhan sắc làm thước đo

đồng tiền làm chuẩn mực

ta ô hợp giữa lũ đời ô hợp

gánh thương yêu quẳng xuống vực tâm hồn

ta ô hợp hoài nghi

ô hợp tuổi tên

ô hợp vết thương giả đò lên thân phận

 

ta ô hợp trước trăm ngàn ô hợp

rất mỉa mai rất cay và rất đắng

mưa mùa xuân tưới lại để điểm trang lòng

trong ô hợp

đọng về ô hợp

ta lang thang và cuộc đời y chang nghĩa địa bốc hơi

ai trong ta vừa cầm đứt tâm hồn

 

vẫn là ta giữa cuộc đời ô hợp

vẫn là ta ô hợp với lòng mình.

 

CT, 04.7.2017

PHAN DUY

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.