Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Nam bóng tối chỉ là khoảng không vô hình

14.5.2017-22:00

 

 

KHU VƯỜN CỦA TÔI

 

tôi bắt đầu nghĩ về  khu vườn của tôi

một khu vườn có đầy đủ hương thơm bóng mát

ngày ngày tôi gieo hạt giống cuộc đời

bằng cách chôn sâu tham sân si ai oán

 

tôi xây dựng khu vườn qua hàng rào niềm tin

cóp nhặt hạnh phúc nhỏ nhoi từ vạt nắng, giọt mưa

không khí là sự sống

đất cát là niềm vui

 

và trên vòm cây những chú chim vô tư ca hát

và trên bầu trời những đám mây nhởn nhơ mỉm cười

chúng thoải mái ăn no uống đầy

bỏ mặc tất cả sự sợ hãi đứt gãy

 

tỗi thầm nghĩ: khi bạn trồng một cái cây

những đóa hoa sẽ nảy nở trong lòng bạn rất an nhiên...

 

Đà Nẵng, 24.4.2017

 

 

BÓNG TỐI

 

tôi vô hình

nhưng cũng có khi tôi có hàng ngàn đôi mắt

rất nhanh tôi biến mất

sau khi chiếc bóng bỏ ta đi

 

có kẻ khóc người cười

có khổ đau và hạnh phúc

có sum vầy có cô độc

có dằn vặt và nghĩ suy

 

tôi len lỏi tận kiếp người

nếu mỗi chúng ta biết xua tan mây đen vây kín

thì tôi sẽ không còn tồn tại

bởi vì thực tế tôi chưa được khai sinh

 

đối diện với chính mình

lặng lẽ với lòng mình

bóng tối chỉ là khoảng không vô hình

khi ánh sáng được truyền từ ngọn lửa yêu thương...

 

Đà Nẵng, 24.4.2017

Nhà thơ trẻ Phan Nam

 

 

CÁT LỞ

 

chỉ là hạt cát nhỏ

tan chảy trên đôi tay của người đàn bà

ôi, mồ hôi và nước mắt

cắn chặt que kem thiếu máu thiếu hoa

 

ngôi nhà tràn ngập hơi men và rượu và những đứa trẻ và nắng và cháy và tấm thân gầy

dịch chuyển dòng chảy

qua xác thân chôn vùi dưới đáy

ngoi lên một nhánh xương rồng

 

bất chợt thức    

bất chợt tỉnh

bất chợt nở hoa

những cồn cát lặng thinh

 

trôi theo dấu chân trên cát

cất lên tiếng nói bình minh.

 

Tiên Phước, 05.4.2017

 

PHAN NAM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.