Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Nam không thể và có thể

24.7.2017-11:00

 >> Tiếng đàn không tên không tuổi

>> Trong phút giây thoát xác

>> Trần Ngọc Mỹ “vỗ cánh” giấc mơ thi ca

 

 

KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ

 

anh không thể đi hết chiều dài đất nước

cũng giống anh không thể đi hết chiều sâu lòng em

tình yêu chúng mình trong như dòng sông phía trước

không bao giờ dừng lại

cho đến phía sương mờ tương lai

 

một mai anh khoác màu xanh áo lính

lên đường theo tiếng gọi quê hương

em có chờ anh

em có đợi anh

trong khúc dân ca, trong câu hát ru, trong lời thương ban đầu

 

đôi bạn trẻ ngập ngừng bao lâu

đôi mắt em lá cờ Tổ Quốc tung bay

đôi môi em đập muôn trùng ngọn sóng

đôi hài in dấu son vĩnh cửu

 

anh không thể đếm hết cát bụi quê hương

anh không thể đong hết nghĩa tình, yêu thương

và bao nhung nhớ

chân thật giản dị vô cùng.

 

 

TỔ QUỐC

 

Tổ quốc là gì nhỉ

Có phải từ trang sử tôi đã học

Có phải từ cuốn sách tôi đã đọc

Có phải từ vết thương hóa thành vần thơ

 

Tôi sinh ra trong thời bình

Tôi không biết đến chiến tranh

Tôi chỉ biết đến nỗi đau trong phim, trong tranh, trong ảnh

Trong lời kể vọng về xa xưa

 

Tôi đi qua lời ru của mẹ thuở hương sữa mùi lúa ngọt ngào trên đôi môi

Tổ quốc đã cho tôi ăn

Tổ quốc đã nuôi tôi lớn

Tổ quốc đã tặng tôi tiếng yêu đầu tiên

Dòng huyết quản ngậm chặt giọt phù sa

 

Tôi nghe Tổ quốc dạt dào tiếng ca

Nghe trong máu gập ghềnh sỏi đá           

Nghe trong tim màu cờ sắc áo

Bay mãi đến tận ngày sau

 

Tôi nắm tay em và hỏi

Tổ quốc là gì nhỉ?

Em trao tôi nụ hôn đầu đời và nói

Tổ quốc in dấu trong bàn chân người lính trẻ.

 

Đà Nẵng, 30.04.2017

 

Nhà thơ trẻ Phan Nam

 

 

DÁNG MẸ

 

ngôi nhà thơm mùi ngói mới

mẹ đón vào lòng linh hồn các anh

khi những cánh chim trời cất cao khúc hát hòa bình

hóa ngọn lửa xua tan giá lạnh

 

ơi người mẹ, người mẹ của đất nước

một đời hi sinh vì cháu con

một đời nước mắt cạn đêm tròn

anh không về, lá cờ trong tim rực cháy

 

khóe mắt mẹ ngời ngời tháng bảy

chiếc áo bà ba dần sờn cũ bạc màu

mưa ngâu ướt đẫm khi chúng con dang tay

hòa trong mạch máu

 

một điều ước, con chỉ xin trọn vẹn một điều ước

chúng con sẽ là con của mẹ, muôn đời

dẫu hôm nay cỏ đã phủ xanh trời

ngôi nhà nghi ngút hình hài nhang khói...

 

Tiên Phước, tháng 07.2016

PHAN NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.