Tin mới Xem thêm

  • Vũ Thiên Kiều & Sóng lúa

    Cái bụi tre dưới mé sông nhốn nháo những người là người. Những đôi chân nhón lên. Những cái đầu đội nón lá có, nón bảo hiểm có

  • Tôn trọng văn hóa bản địa

    “Ký ức Hội An” - chương trình biểu diễn thực cảnh hoành tráng trên một sân khấu mới được xây dựng rất quy mô tại cồn bắp Cẩm Nam (cồn Ga Mi), sông Hoài, TP Hội An đang vấp phải phản ứng của người dân, nhà nghiên cứu và những người yêu mến phố cổ này. Một lần nữa, câu chuyện về xung đột giữa bảo tồn và phát triển lại được đặt ra

  • Hợp nhất đoàn thể, tại sao không?

    Cải tổ không phải là nhằm giảm đi vai trò của các tổ chức này, mà giúp đoàn thể hoạt động hiệu quả hơn, hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ trung gian

  • Đỗ Phấn - Soi gương và gương soi

    Chiếc gương có lịch sử khá lâu đời của văn minh nhân loại. Trải qua hàng ngàn năm dùng kim loại đồng, bạc đánh bóng làm gương, mãi cho đến đầu thế kỷ

  • Lê Đạt chữ khép lối đồi chim non câu ngủ

    Ai xui em đẹp em xinh/ Ba lần con thiến gáy/ Mùa xuân phăn phăn lòng đường/ Em vừa mới tuổi/ Tà áo bay sao phố bổi hổi trời/ Bâng khuâng thời gian / Chữ khép lối đồi chim non câu ngủ / Trang tầm xuân cau chưa mở nụ ngà / Bến cửa ngực đèn lòng ga trăng nổi

  • Cải lương không chết, nhưng…

    Tại hội thảo khoa học chuyên đề “Những tinh hoa sân khấu cải lương thể hiện qua các vai diễn về đề tài lịch sử” vừa tổ chức tại Trường Đại học Sân khấu

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Nam không thể và có thể

24.7.2017-11:00

 >> Tiếng đàn không tên không tuổi

>> Trong phút giây thoát xác

>> Trần Ngọc Mỹ “vỗ cánh” giấc mơ thi ca

 

 

KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ

 

anh không thể đi hết chiều dài đất nước

cũng giống anh không thể đi hết chiều sâu lòng em

tình yêu chúng mình trong như dòng sông phía trước

không bao giờ dừng lại

cho đến phía sương mờ tương lai

 

một mai anh khoác màu xanh áo lính

lên đường theo tiếng gọi quê hương

em có chờ anh

em có đợi anh

trong khúc dân ca, trong câu hát ru, trong lời thương ban đầu

 

đôi bạn trẻ ngập ngừng bao lâu

đôi mắt em lá cờ Tổ Quốc tung bay

đôi môi em đập muôn trùng ngọn sóng

đôi hài in dấu son vĩnh cửu

 

anh không thể đếm hết cát bụi quê hương

anh không thể đong hết nghĩa tình, yêu thương

và bao nhung nhớ

chân thật giản dị vô cùng.

 

 

TỔ QUỐC

 

Tổ quốc là gì nhỉ

Có phải từ trang sử tôi đã học

Có phải từ cuốn sách tôi đã đọc

Có phải từ vết thương hóa thành vần thơ

 

Tôi sinh ra trong thời bình

Tôi không biết đến chiến tranh

Tôi chỉ biết đến nỗi đau trong phim, trong tranh, trong ảnh

Trong lời kể vọng về xa xưa

 

Tôi đi qua lời ru của mẹ thuở hương sữa mùi lúa ngọt ngào trên đôi môi

Tổ quốc đã cho tôi ăn

Tổ quốc đã nuôi tôi lớn

Tổ quốc đã tặng tôi tiếng yêu đầu tiên

Dòng huyết quản ngậm chặt giọt phù sa

 

Tôi nghe Tổ quốc dạt dào tiếng ca

Nghe trong máu gập ghềnh sỏi đá           

Nghe trong tim màu cờ sắc áo

Bay mãi đến tận ngày sau

 

Tôi nắm tay em và hỏi

Tổ quốc là gì nhỉ?

Em trao tôi nụ hôn đầu đời và nói

Tổ quốc in dấu trong bàn chân người lính trẻ.

 

Đà Nẵng, 30.04.2017

 

Nhà thơ trẻ Phan Nam

 

 

DÁNG MẸ

 

ngôi nhà thơm mùi ngói mới

mẹ đón vào lòng linh hồn các anh

khi những cánh chim trời cất cao khúc hát hòa bình

hóa ngọn lửa xua tan giá lạnh

 

ơi người mẹ, người mẹ của đất nước

một đời hi sinh vì cháu con

một đời nước mắt cạn đêm tròn

anh không về, lá cờ trong tim rực cháy

 

khóe mắt mẹ ngời ngời tháng bảy

chiếc áo bà ba dần sờn cũ bạc màu

mưa ngâu ướt đẫm khi chúng con dang tay

hòa trong mạch máu

 

một điều ước, con chỉ xin trọn vẹn một điều ước

chúng con sẽ là con của mẹ, muôn đời

dẫu hôm nay cỏ đã phủ xanh trời

ngôi nhà nghi ngút hình hài nhang khói...

 

Tiên Phước, tháng 07.2016

PHAN NAM

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.