Tin mới Xem thêm

  • Trần Xuân An quê là giọng nói

    xưa thơm chín dặm trăm làng/ nay sưa ngàn lần, thơm ngát/ nhớ tuổi chạy ào, áo trạc/ vắt nhanh lên mấy thân cừa

  • Mục đích của văn chương

    Văn chương nghệ thuật có ngai vàng riêng, ngồi ở trên ấy có thể là vua mà cũng có thể là phó thường dân. Nhưng họ lên ngai là do mọi người tôn lên, do lịch sử khẳng định, chứ đương thời họ cũng sống bình thường, làm thơ chỉ là một việc tự nhiên trong cuộc sống

  • Đằng sau nghi vấn "trường ma" xôn...

    Nghi vấn "trường ma" GWIS được coi là gây xôn xao không chỉ riêng với các học sinh và phụ huynh ở trường Newton, một ngôi trường tại Hà Nội có chương trình liên kết với GWIS mà muốn có cái bằng GWIS đó, người ta phải tốn 200 triệu học phí một năm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Nam trong phút giây thoát xác

17.10.2016-23:10

 

 

MÙA VÀNG

 

nhiều khi tôi tự hỏi
tại sao cánh diều vút bay lên trời
rễ lúa cắm sâu nơi bùn nhơ
dòng suối ngày đêm chảy mãi

 

câu trả lời nằm lại
trên cánh đồng ngập ngụa mùi bùn
hương lúa chứa chan cội nguồn
gọi mùa vàng đánh rơi tiềm thức

 

nhiều lúc tôi đặt cược
ang lúa đổi lấy nhúm nỗi buồn
lưng chiều thay trận mưa tuôn
lưỡi liềm cong cong năm tháng

 

quãng đời tuổi thơ trôi theo từng hạt lúa
ngày giọt nước mắt chảy xuôi
ngày trắng trong chiếc nón cời
mùa gặt trải dài từ đầu xóm đến cuối xóm

 

 

TRONG PHÚT GIÂY THOÁT XÁC

 

những con tinh trùng
làm tình làm tội
sau cơn say
những đứa trẻ ra đời

 

chúng lớn lên như cây như cỏ
chúng bám víu trần gian
nghe giọt nước mắt chảy ngược
nghe mái ấm hoang tàn

 

những giấc mơ man dại
ngắm nghía vẻ mặt kham khổ của người đàn bà
trong phút giây thoát xác
những khúc ca phơi mình dưới ánh chiều tà

 

người đàn ông ra đi không bao giờ ngoảnh mặt lại
giọt máu cằn khô
bên tổ mối đục khoét nguồn cội
hạnh phúc ăn mòn đế giày

 

Phan Nam (Quảng Nam)

 

 

CƯỠNG BỨC

 

tôi đang đói, rất đói
tôi chạy về cuối con đường
chỉ thấy rơi rớt vài giọt sương
tôi uống cầm hơi trong nỗi đau quằn quại

 

thân xác tan rã
giấc mơ lụi tàn
tim phổi ruột gan
 
lộn tùng phèo như mảnh thủy tinh vỡ vụn

 

tôi nhắm mắt đâm sầm sập vào con chữ
tôi cưỡng bức chính tôi
nụ cười ai sõng soài
chờ hút máu linh hồn bia mộ

 

những hình nhân đang cầm dao rượt đuổi
trước vùng ảo ảnh toàn đá quý kim cương
tôi dừng lại đong đếm bài thơ vô thường
ngấm từng giọt, từng giọt vào da thịt

dẫu trút hơi thở cuối cùng chẳng còn ai luyến tiếc
em đang nhắm mắt gọi tôi
khai quật hình hài núi đôi
bàn chân run run sợ yêu thương lạc lối

 

PHAN NAM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.