Tin mới Xem thêm

  • Xe máy và người nghèo

    Câu chuyện “cấm xe máy” một lần nữa lại đốt nóng dư luận – cho dù những tranh cãi quanh vấn đề này vẫn liên tục được nâng lên

  • Áo dài xuống đường đòi quyền sống

    Cuộc đời nữ luật sư huyền thoại Ngô Bá Thành đã gắn bó với chiếc áo dài khi xuống đường đòi quyền sống

  • Đặng Huy Giang nguyên trong anh là một bất...

    Đêm giao thừa vừa rồi/ Nhà tôi kê thêm nhiều bàn, nhiều ghế/ Và mua thêm nhiều rượu, nhiều trà/ Cắm thêm nhiều hoa văn minh, văn hóa/ Đón các ông tử tế vào nhà/ Ông tên Chân Thành/ Ông tên Trung Thực/ Ông tên Đàng Hoàng/ Ông tên Ngay Ngắn...

  • Lòng tin - bài học để lại

    Khi mọi người yêu cầu tôi ký chứng nhận bản cam kết của Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân xã Đồng Tâm, tôi không do dự mà còn nói thêm là sẽ ký như một người chứng thực chữ ký của các bên, và ký xong thì sẽ điểm chỉ

  • Trần Đình Sử, tại sao?

    Có một người thấp đậm, phong cách khá chân phương với nụ cười lành đi từng bước chắc nịch theo cách riêng của mình: Trần Đình Sử

  • Việt Nga - Mùa hoa tam giác mạch

    Ngần ngại mãi, Phong mới quyết định đi Hà Giang cùng cơ quan! Đây là chuyến đi chia tay Phó Tổng giám đốc. Còn gần tháng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Thanh Bình mở ngoặc & ghi chú

15.4.2017-21:45

>> Lưu dấu mùa xuân

>> Không thể nhớ được mình

>> Con suối gãy mình thành thác đổ

 

 

THÁNG TƯ

 

Tháng Tư

có ngày mẹ sinh em

sắp mùa hoa phượng nở

anh đi từ thơ ấu

đến bây giờ gặp em

 

tháng Tư

trong cái nắng có bực bội cái nóng

trời Sài Gòn cao hơn

ngôi sao em buổi chiều cũng cao hơn

anh đi giữ dòng người rất vội

 

tháng Tư

em định nói gì sao không nói

muốn giấu anh điều bí mật?

để tháng Tư về

anh nhớ em hơn.

 

 

MỞ NGOẶC & GHI CHÚ

 

Buổi sáng tìm em

anh mở ngoặc tìm mình

con cá chết ngoài khơi đang phơi bầy trên cát

biết ghi chú điều gì để không mắc tội với tiền nhân?

 

Ta vẫn thỏa lòng mình giữa trời xanh

tung tòa sen lên loài chim cánh sắt

ta vẫn thỏa hiệp mình với biển

đêm mặt trăng nhả những thúng thuyền câu

 

Mở ngoặc

chúng sẽ đúng

chỉ vì ta im lặng.

 

Buổi sáng này em đang ở đâu

trời vẫn xanh mà nước biển đục ngầu

có kẻ muốn khoan sâu vào ký ức

bóc não ta ra như lột lớp địa tầng

 

mở ngoặc

mùa hè cháy xém

lạm lên từng cổ thụ.

 

Buổi sáng

những vòng tròn hiện ra trong mắt anh

lấp lánh, long lanh

rơi nhẹ

lúc mặt trời quét dọn khu vườn chúng ta đang tá túc

bất chợt

anh hiểu ra điều không nói được

 

mở ngoặc

lối rẽ ở cuối con đường

có những dấu chân to. 

 

 

LÊ LAI  - KỶ NIỆM PHỐ

 

Bất chợt chiều nay anh ghé phố Lê Lai

không phải cố tình đâu em nhưng bàn chân cứ bước.

 

Ngày ấy

trên căn gác chỉ có hai người

và những chiếc ghế

họ đã ngồi bên nhau

trong khoảng khắc hóa thân thành vũ điệu tình yêu

 

giờ họ đã chia tay

nước mắt đã rơi

bàn tay đã ướt

ghế còn ấm hơi người

vũ điệu tình yêu bị không gian cô đặc

 

anh vẫn còn nghe tiếng guốc của người con gái

tiếng nện gót giày của người con trai

hình như họ đang chơi trốn tìm…

 

họ sẽ về thôi

từng chiếc ghế đang đợi

 

anh không biết sau này ai sẽ kể

câu chuyện tình và vũ điệu hóa thân

có thể nào sau này. Em sẽ

về Lê Lai - kỷ niệm phố cùng anh?

 

 

DU MIÊN

 

Em lại về trong giấc mơ đi

ở bên anh dường như em rất vội

anh có thể làm gì sau mỗi chiều lại tối

khi bóng em dần xa khuất phía người ta

 

anh ước ngày mai, ngày mai

chúng ta sẽ đi những bước dài trong đời nhau mê đắm

anh nắm tay em trên đại lộ xa dần thời quá vãng

bốn mươi năm chờ nhau

bốn mươi năm sau nữa để hẹn hò

 

em đến bên anh

như lẽ thông thường

như điều hiển nhiên cuộc đời này phải thế

chẳng ai định cho mình rồi sẽ phải yêu ai

 

hãy nhìn anh thật lâu. Hãy nhắm hờ mi mắt

quên đi tháng năm diệu vợi đã qua rồi

hãy run lên trong vòng tay anh siết chặt

nụ hôn này

anh dành để…

hôn em.

Nhà thơ Phan Thanh Bình

 

 

BÊN TRONG THÀNH PHỐ

 

Những dịu dàng đang chực hòa tan

màu xỉn vàng đêm qua

loang loáng ở trạm xăng

ở nhà chờ xe bus

 

những đứa trẻ xổ số kiến thiết

những người đàn bà xổ số kiến thiết

những tôi trong căn nhà đệm khí

 

những không phải tôi còn sõng xoài mê ngủ

 

có thể nào bay bằng đôi cánh phòng ngự

gấp phẳng phiu

càng gấp vào càng nhỏ

 

tiếng xe cứu thương thúc còi đánh thẳng vào lồng ngực

tôi cấp cứu ý tưởng chưa thể viết ra, chẳng thể nào diễn dịch

sự đơn điệu khi em không ở đây

đã cắt bớt của tôi một buồng phổi

 

chiếc xe tang chầm chậm rời nhà đại thể

lặng lặng tới nhà thờ hoặc chạy thẳng tới nơi chôn cất

sự chết nguệch ngoạc như sự sống

loài chim chẳng bao giờ có ý thức thẳng hàng

 

tôi sẽ không chứng minh được tôi nếu em không cần đến

 

không có vụ cháy nào sáng nay

vô hồn trụ nước cứu hỏa

bất chợt tôi linh cảm điều gì…

 

quảng trường không cùng lúc đủ chỗ cho tất cả mọi người

trong sự reo hò biến hình của đám đông

vẫn nghe được tiếng thút thít

yếu dần và tắt lịm từ ngôi nhà tuềnh toàng cuối hẻm cụt

 

ván cờ đã mất tướng sĩ tượng xe pháo mã

chỉ còn hàng triệu quân tốt

con nào cũng muốn sang sông thật nhanh

trở về thật nhanh

 

tôi tạm làm một con tốt nghĩ.

 

Anh không được phép buồn, anh không được phép vui

bởi khuôn mặt anh đang làm người đại diện

(chẳng biết đại diện cho ai)

 

bây giờ anh đang nhớ em

cái nắm tay đi từ chiều đến tối trong thị trấn nhỏ

những con đường mang tên danh nhân

họ đã sống như một triết lý

như lời giải thích rõ ràng cho chúng ta về một loại cây rừng

 

anh là loài dây leo

em là loài thảo mộc

muông thú tìm anh làm thức ăn, tìm em làm vị thuốc

cái chết sẽ chẳng bao giờ hoang lạnh

 

giữa hỗn độn ngôi

giữa hỗn độn từ

hạnh phúc của những người đang yêu là thẩm

quyền được giải thích về nhau.

 

PHAN THANH BÌNH

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.