Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Thị Thanh Nhàn con đường ta đã dạo chơi

11.5.2018-23:30

 >> Dấu ấn dân gian trong truyện thiếu nhi

 

 

Con đường

 

Nếu anh đi với người yêu

Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi:

Con đường ta đã dạo chơi

Xin đừng đi với một người khác em.

 

Hàng cây nay đã lớn lên

Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau

Hai ta ai biết vì đâu

Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài.

 

Nếu cùng người mới dạo chơi

Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu...

 

 

Nếu

 

Nếu anh đi lên rừng

Em sẽ là ngọn gió

Gió thổi mãi không ngừng

Hôn lên tóc anh đó.

 

Nếu anh đi xuống biển

Em ước làm sóng xanh

Sóng dạt dào thương nhớ

Quyện mãi bàn chân anh.

 

Nếu mai sau anh chết

Em ước làm bông hoa

Hoa nở trên mộ nhỏ

Thắm mãi chẳng lìa xa.

 

 

Nhà thờ hoang

 

Bên kia là biển khóc

Bên đây tiếng gió gào

Tường đã trơ vết rạn

Chúa Cha giờ nơi nao

 

Nhà thờ xưa sang trọng

Tháp chuông ngân tiếng vàng

Nô nức người hành lễ

Thành kính và cao sang

 

Giờ trống hoang bốn phía

Gió ù ù lạnh căm

Như mối tình đẹp thế

Nay đã thành xa xăm

 

Ai bận lòng thương tiếc

Ai ơ hờ lãng quên

Chỉ nhà thờ vẫn đó

Mái cao ngày mưa nghiêng

 

Những hạt mưa tan chảy

Qua cửa hoang ướt thềm

Mưa xiên xiên từng hạt

Chan chan qua môi mềm.

Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn

 

 

Chàng trai binh nhì của mẹ

 

Con trai mẹ lên đường nhập ngũ

Hình như con nhỏ nhất trong số tân binh

Theo đoàn quân con đi. Và mẹ khóc

Xót con lần đầu không có mẹ chăm thương

 

Một năm sau con mới về thăm

Ôi - chàng trai của mẹ lớn lên nhiều quá

Con rắn rỏi, hiên ngang, gọn gàng, sạch sẽ

Không như lúc ở nhà nhõng nhẽo tựa trẻ thơ

 

Ai đã dạy con nền nếp của Bộ đội cụ Hồ

Ai đã chăm cho con từng bữa cơm, giấc ngủ

Mẹ ôm con vào lòng mà không thôi bỡ ngỡ

Chàng trai này vẫn của mẹ sao?

 

Con đã lớn lên

Ôi- chàng trai binh nhì của mẹ

Con đã được bao người chăm thương cặn kẽ

Để xứng là con trai của Tổ quốc mình

 

Mẹ biết ơn bao người đứng sau con

Những người đã hết lòng lo cho con thay mẹ

Và chàng tân binh hôm nào nhỏ bé

Nay hiên ngang trong đội ngũ điệp trùng

Mẹ cùng bao người nâng bước chân con.

 

 

Lính hải quân

 

Anh trẻ quá - mặt xạm đen vất vả

Sóng gió trùng dương tàu lạ rập rình

Anh tập bắn, tập bơi rồi thả nổi

Để tình huống nào cũng sẽ hồi sinh

 

Vậy mà gặp chúng tôi-các anh hiền quá

Nụ cười tươi ánh mắt trong veo

Anh nhớ mẹ, anh thương người vợ trẻ

Có anh thì da diết nhớ con yêu

 

Anh cứ nhớ, cứ thương về phía ấy

Phía bao người yêu mến tựa vào anh

Tựa vào anh là biển bờ Tổ quốc

Là nhân dân đang lao động hết mình

 

Tất cả đã vì anh như sắn, ngô, khoai, lúa

Đã vá may, dệt lụa, chăn tằm

Đã thả cá, nuôi gà, đóng tàu, xây nhà mới

Để anh rèn luyện đêm ngày ơi người lính Hải quân

 

Lính thủy quý yêu ơi - đất nước còn gian khó

Tựa vào em - toàn vẹn nước non nhà

Chàng lính biển xạm đen nắng gió

Mà hiền như sông núi nước Nam ta.

 

PHAN THỊ THANH NHÀN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Bình Địa Mộc mặt trời rụng rún sau hè

>> Hà Thiên Sơn hoa vàng mấy độ

>> Thành Chung rượu em men rừng

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên thương nhau ngày hửng nắng

>> Quảng Huệ vệt son môi trinh sát

>> Hoàng Xuân Tuyền tìm về thung lũng trăng

>> Nguyễn Cường lan man trước bình minh

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.