Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn nữ trong văn xuôi Việt Nam đương...

    Từ sau Cách mạng tháng Tám thành công, dân tộc được giải phóng, phụ nữ được bình quyền, Phương Lựu cho rằng “dần dần đã có thể nói đến một dòng văn học của những cây bút nữ” [3, tr.93]. Bên cạnh thơ nữ vốn có truyền thống lâu đời, các nhà văn nữ xuất hiện ngày càng nhiều hơn

  • Chabbi - nỗi khắc khoải phận người

    Điều thương cảm của nhà thơ Quang Dũng ở đây có lẽ bắt nguồn từ chủ nghĩa cảm thương sâu sắc đầy tính nhân bản của người Việt Na

  • Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư...

    Người đàn bà buồn/ Bên ly cà phê,/ Giấu trong góc khuất số phận,/ Tuổi xuân hẩm hiu/ Đóa phù dung tím thẩm trong chiều

  • Tiếng Việt hôm nay có còn trong sáng?

    Sách báo thì in sai, in lỗi hoặc để cho nhiều phát ngôn kém văn hóa ngang nhiên tồn tại (ngày xưa báo, nhất là sách, lỗi in sai rất ít). Nhưng ngôn ngữ trên mạng mới thật sự đáng sợ. Từ chuyện nói năng văng mạng (nói cho hả, nói lấy được) đến chuyện viết văng mạng, bất chấp các chuẩn mực chính tả tối thiểu.

  • Mai Hương & “Nữ Oa” của làng

    Hắn lượn qua lượn lại bến đò mấy lần. Trăng non phủ màu bàng bạc lên lá cây, lúc sáng lúc tối vì trời nhiều mây. Cái đèn bão treo trên nóc tum lá cọ cứ sáng quắc lên như con mắt canh chừng. Bên trong, Xoan cứ khâu khâu vá vá, không biết rằng ngoài kia có đôi mắt cú vọ đang dòm dỏ.

  • Cấm dạy ngoài sách giáo khoa: Yêu cầu cứng...

    Nhiều giáo viên cho rằng "tuyệt đối không dạy những nội dung ngoài sách giáo khoa" là yêu cầu có phần cứng nhắc, không phù hợp cho sự phát triển

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

NVTPHCM-24.3.2011-22:38

Nhà thơ Phan Trung Thành

>> Khoái cảm

>> Vọng sông quê

 

 

Em đi vắng  

 

Nhà em vườn phố
Cây rào bóng lá
Mưa ướt tiếng chim

Trên vách khung hình em
Nói với tôi
Về đỉnh cao đợi chờ

Tôi khóc
Hoa bìm trắng mịn màng thả hương
Mùa hoa chưa tàn trên môi người

 

 

Nghỉ mát trước thiền viện Vạn Hạnh

 

Buổi trưa khô đắng miệng miền Trung ngập úng kêu li

rau má

rau má rau mẹ rau hiền mát dạ

rau to như lá bồ đề

càng xanh càng mướt

 

Miền em áp thấp chồng áp thấp

xe chạy lũ ngập mưa

chạy chi lạ rứa

chị bán chim xuýt xoa vừa đếm chim vừa khuấy

li cà phê

 

Chục sẻ ngô sáu mươi mua đi chú

én bốn lăm còn ba chục lấy luôn đi

lấy giùm đi

phóng sinh cho chị về

gom mớ áo quần gửi bà con ngoài nớ

 

Nửa năm hạn

nửa năm mưa

ngập một vụ

trăng khô

không nhà

 

Tin sông Lam tìm thấy xe chìm!

lá bồ đề trong thiền viện rung rinh

li rau má đá tan

đá tan khi nào

trời chuyển mưa không hay

 

 

Thổ cẩm xuân

 

Vệt bùn non trước sân mùa lũ mới quay lưng

bầy gà con mổ nắng

những nắm tơ vàng đuổi bắt cào cào

dẫm vào nhau ngã nhoài ríu rít

 

Nắng qua giàn mướp thêu hoa cánh bướm

nụ chồi non mới đung đưa

giá như ai cũng được mang áo mới

như hoa như lá thắm cùng mùa

 

Để nói yêu thương

đất chọn cành mai cành đào run trong gió

chiếc khăn mới tặng người lên phố

lòng ta thổ cẩm mùa xuân

 

 

Mùa long não 

 

Nơi anh cắc cớ hỏi trời
có phải lá đã dài hơn nước mắt
suốt một mùa thu không gặp nhau

Hoa thì lặng muôn hoa thường tình  
hết một đời nhanh như vết cắt
không ai cầm hương thường giấu mặt

Chỉ còn vân cây vết sẹo câm
đứng chúc phúc ngàn xanh mây thẳm
cây dang tay cả ngoài tầm em ngắm

Có một mùa long não trong anh
mùa thu về chậm úa
trắng mung miêng sấp ngửa giữa vai người

Long não ơi
tàn một đời cây có là bao
mà nhớ như đinh găm long não…

Mà cuối đất cùng trời em có thấu
một mùa thu chầm chậm lấn sang thu

 

 

Tạ lỗi Phú Riềng

 

Dừng từ lời hứa

bến xe miền Đông - Phú Riềng

em mua vé

thêm hai cuộc điện thoại gọi nhỡ

thế là cuộc hành trình ngoài vùng phủ sóng

ôi em

có người bạn nhận ra em vắt sữa giữa rừng già

miền Đông Nam bộ

có người thấy em thồ giỏ hàng đầy ắp hạt điều

có người thấy em trong điệu bộ gái có chồng tần tảo

có người thấy em diện váy và ngỡ ngàng như cô gái S’tiêng

có người còn trông thấy em

ẵm con

họ kể về em như một sự dèm pha anh

thằng đàn ông hèn mạt

thằng đàn ông đánh rơi

 

em

có một đêm ồ không rất nhiều đêm

nhiều ngày

lấy anh làm học trò, mượn anh làm cột chuối

cho em tập giảng bài

lớp học hai người -suốt- đời -không -thấy?

suốt đời đi lạc?

 

chỉ có lá thư cuối mang dấu tích Phú Riềng

anh biết Phú Riềng thuộc huyện Phước Long

Phước Long nằm trong Bình Phước

cả vùng phủ sóng

em ở đâu

ôi em ở đâu…

anh mang cả Phú Riềng suốt đời trong mơ.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

>> Đặng Thiên Sơn đi trên vườn chữ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn mộng... rước dâu

>> Ngô Thị Ý Nhi cuộn tròn nỗi đau

>> Lâm Xuân Thi ước chưa là đàn ông

>> Nhật Quỳnh nỗi nhớ vẫn lăn tròn

>> Chùm thơ trẻ 9X Sài Gòn

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.