Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Phan Trung Thành làm cột khói xa xăm

NVTPHCM-28.4.2011-11:11

Nhà thơ Phan Trung Thành

 

Giải nhiệt mùa mưa bão

 

hai mươi năm lớn cùng sông mà sông không nhận ra tôi

đêm mười bảy nảy mầm trong chăn mỏng

ăn củ khoai nướng làm chi cho nó thơm suốt đêm

nó nóng suốt đêm từ chân lên ngực

nó bò như kiến hành quân

nó đau như đau răng hàm mặt

 

em ơi em đêm nay trăng không mặc quần

em ơi em gió đêm nay không mang váy

sông đứng nước rồi mà tôi vẫn chảy

mỗi mạch ngầm mỗi mỗi róc rách tan

 

tôi đứng lên như cột buồm lim

bão chẳng bươm nhưng em làm tôi hứng gió

bay ngược vào tôi mùi hương của niềm tin

của dòng sông đêm ngày không ngơi nghỉ

 

rồi dòng phân nhánh

em và nắng nâu 

 

bão đêm nay xoáy trên mái nhà xa ngái

có lẽ đêm nay sông nhận ra tôi áp thấp dưới chân trời

trăng cài khuy gió cài cúc và lũ kiến đen ngủ im lìm trong đáy nước

hay chúng bơi tự do trong im lặng bình minh

chỉ còn cột buồm trương lên sau màn mây căng nhức

thuỷ chung làm cột khói xa xăm

 


Lời tạ của hải cẩu Hải Dương

 

Xứ đầm mặn không giữ em tìm đến

hy vọng rung lên sau mỗi mắc lưới chài

mấy ngày sau bọt tan biển kia ngừng sóng

mái dầm trôi quãng vắng hanh

 

Một lần đến Hải Dương để biết cách người nghèo thương 

chục nục tơ mực tươi trong bàn tay rã nước

cả vùng lợ có thể thành nước ngọt

tin một điều chẳng biết điều chi

 

Sủa đi em, một tràng ngân dài

vang hồi sông trên đỉnh lửa thuyền chài

cho vơi bớt vì sao vì sao nhấp nháy

đêm mặt đầm nước lợ xa khơi…

 

Để nghe cát, cát Hải Dương sành sứ trên mọi bệ thờ

cát thủy tinh vào bồn em rửa mặt

trong mọi áo quan đâu vắng cát

biển lấn sông cồn cát chở che

 

Đến một lần hồ hải em nghe

khó nhọc truyền đời lấn sang bờ nước

cho Hải Dương đi lìa khúc ruột

Tam Giang nuôi em sau mỗi mắc lưới thuyền chài

 

 

Tam Giang muôn mặt

          (Kính tặng Nhà văn  Hồng Nhu)

 

Không nơi đâu bằng nhà bố tôi mặt tiền sáu mặt

Thi sĩ Ngô Minh ngó thấy nhà chồ

Nhất Lâm ngồi đò gặp con dầy mắc lưới

Ai đã đeo vảy bạc trên khô?

 

Ai đã thả vạn vạn chim trời giăng sông nước

Chim trời bay lạc cả giấc mơ

Tôi học cách con chình lách khe hẹp

Cuộc vượt nào không tì vết nhớt nhơ?

 

Rồi buông xác chình trôi sinh nở

Dẫu sinh ly mà tử biệt ai ngờ!

 

Mái chèo bố chấp hàng hàng chim trời ấy

Chim bay lên bố quẫy xuống nước xanh

Gió lòn trước vai người nắng sớm

Nhấc bố lên sau khoang lái một mình

 

Tôi học cách giấu thân con diếc đất

Nước trong nép mình vào trong vây

Mùa gió ngang tàng mùa khô khốc

Gã hình rơm xé xác hù chim

 

Phía trước Tam Giang trước nữa Trường Sơn

Sau lưng biển đông ngang hông sóng lấn

Bố ở nhà chồ mặt tiền sáu hướng

So với quan trường ba kiếp thua xa

 

Ngắm bàn chân bố vạn kỷ khắc hà

Biết mình lỡ tụng ca màu nước trắng

Biết mình giẻ lau nhà xa vắng

Tam Giang hời!

                      Tam Giang hỡi!

                                                Tam Giang!

 

Những con chim sẻ câm

 

Chưa hết mùa xuân chúng không nói gì, im lặng câm im lặng biết điều
cành non nuối tiếc
lộc non cạm bẫy
em bay lên
bay lên
bay lên khỏi nóc nhà, nhà rơm chôn mưa
sợ hãi điều mong manh chưa nghĩ
qua tháng giêng xói mòn
nước đã hé mầm
bàn chân-đôi-cánh đặt vào nỗi khát
tổ tiên nương rẫy
dân cư hầm hố
sông ngòi ao rạch kênh mương
chằng chịt em bay bủa vây lưới trời
đuôi đường băng sen đỏ
thân non mạ mởn
ngọn nồm úp bát
moi ruột cây rơm dự cảm hồn quê
em im lặng, biết điều em im lặng
ngọn gió mai này thổi dọc
bầy sẻ câm bay, nóc nhà mưa bay và…
tiếng hú của bầy kiến buồn dưới lá.

 


Đêm cỏ may 

 

Người cùng ta eo gió
nung sắt mềm dưới lụa
mà đêm nay bay hoa cỏ may
trời hỡi gió lên tan bọt sóng
em sợ mình không níu nổi hừng đông!
mai hai phương dồn thương nén nỗi
mai hai phương dặm dài vời vợi 
choàng mơ hoa cỏ may bay
sông mỏng
người đi tàu hụ còi ban sương… 

 

TÁC PHẨM CỦA PHAN TRUNG THÀNH:

>> Cắc cớ hỏi trời

>> Khoái cảm

>> Vọng sông quê

>> Thơ trẻ thành phố im ắng trở mình

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Đinh Thu Thuỷ môi mềm ru lối cỏ

>> Du Nguyên trên con đường màu bạc

>> Trần Hữu Lục hư ảo nử bờ vai mềm

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.