Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Quảng Huệ bước sông hồ chẳng ngại sóng to

01.6.2017-17:30

 

  

NỖI CHIỀU

 

Nỗi chiều mênh mang trên dòng sinh lực

cạn dần! cạn dần!

Trải dài trên sông tri thức

lăn tăn! lăn tăn!

Chiều trôi chậm chạp đích đến hiện ra

Nỗi nhớ ù lì

          Nỗi đau âm ỉ

          Nỗi buồn cu ki

          Thôi em đừng hoang phí
                         mở đầu dài như một diễn văn

 

Bắt đầu đi

          Để không còn kịp

Cho một giấc vĩnh hằng

 

Chẳng cần để dành

Hãy trút hết như ngày xưa Mẹ trút

               hũ gạo kháng chiến nuôi đoàn Vệ Quốc

Tặng cả lư đồng cho Quân Giới

                                   đúc đạn chống xâm lăng

Mình chừ còn lại những mùa trăng

Hãy biết nâng niu

Hãy yêu hết mực

 

Nhốt chặt lại những gì là “Tiềm thức”

Cả đời mình gồng gánh để mà đau

Để có thể cười tươi

                         dù năm tháng tiếp tục đổi màu!

Vui thưởng thức những gì còn có thể.

 

 

EM TÔI

(Viết về Lục Thiên Hương, nữ liệt sỹ TNXP)

 

Nhà tôi cách nhà em

Dăm bước chân qua lại

Khi tuổi Gà em, dậy thì con gái

Tình cảm xóm giềng, khắng khít nhau hơn

 

Tôi bị tù lao bởi là Biệt động

Ngày trở về, em duyên dáng phỗng phao

Chuyện con tim chưa nói được câu nào

Trong ánh mắt xiết bao trìu mến

Tổ chức phân công, phải chu toàn sứ mệnh

Tình yêu đầu đành gói kỹ trong tâm

Khúc khải hoàn ca khoan nhặt bỗng trầm

Em hăng hái Xung Phong nhập ngũ

Nhát cuốc đường leng, khơi nguồn, dẫn thủy

Tay búa tay liềm chinh phục cỏ cây

Tân Phú Trung thay đổi từng ngày

Nước mát ruộng đồng, da em sạm nắng

 

Biên giới Tây Nam không còn yên ắng

Vườn tược xóm làng máu nhuộm lòng đau

Đơn vị chuyển quân, mình lại gặp nhau

Ôi lần cuối! Chớm vào thu bảy chín

               

Lòng hồi hộp ngóng tin tiền tuyến

Người A phó gan lì và chuyện hành quân

Em hăng say “ tạm biệt phố lên rừng”

Vào đội ngũ “ Những bông hoa trên tuyến lửa”

Tháng bảy hăm hai, em không còn nữa!

Pol Pốt luồn sâu tập kích bất ngờ

Tiểu đội kiên cường, thất thế sa cơ

Giữ khí tiết và thành người thiên cổ!

              

Cha già mất đi qua tháng ngày buồn khổ

Mẹ vẫn còn đây với nỗi nhớ mênh mông

Hình bóng em, tôi mãi giữ trong lòng

Nâng niu chút vinh quang cùng nhang khói

                

Ba mươi mốt năm sau,

Viết câu thơ nghe lòng đau nhói

Chữ nghĩa chẳng là gì, dù chỉ nói về em

Khi mẹ yêu nhỏ lệ đứng bên thềm

Nghe bài hát “Những bông hoa trên tuyến lửa”.

                                                                                               

 

THÚ SÔNG HỒ

 

Em cứ hát cuồng quay theo nhạc

Mắt đưa tình tựa sát bên người

Lả lơi trong tiếng reo cười

Mặc con tàu lắc, ngoài vui trong sầu

 

Đường danh lợi bon chen đà chán

Nỗi cô đơn năm tháng mỏi mòn

Đá vàng còn chút cỏn con

Đem ra trao đổi già non sá gì

 

Ta với em, tình qua nghĩa lại

Bước sông hồ chẳng ngại sóng to

Đêm vui cùng một chuyến đò

Thả hồn quyện với câu hò trao duyên

 

Ta say khướt - con thuyền không lái

Em tự do - là gái không chồng

Bồng bềnh trôi giữa dòng sông

Mặc đời bến đục bến trong hững hờ.

Nhà thơ Quảng Huệ

 

 

NỮA THÔI

 

Ta nghèo - lưng toàn tiền lẻ

Quà mừng nhỏ bé tẻo teo

Trái tim và cây bút khỏe

Yêu em chữ nghĩa trong veo

 

Nhặt được Nghiên Son lắm mực

Quà từ Thượng Đế cho ta

Nâng niu đêm ngày rạo rực

Bút Xinh lặn hụp phong ba

 

Con sóng si em dậy khắp

Hơi “Đồng” ngập lối em qua

Tung tăng say sưa choáng ngợp

Hào quang theo gót nghiêng phà

 

Lắm kẻ vung tiền bá tánh

Nhử em như đón vương phi

Kiếp nghèo cửa nào dám sánh

Thôi đành nhìn bước em đi!

 

 

MƯA HAY LỆ!

(Cảm tác khi chia tay với các Cựu tù binh Phú Quốc)

 

Rời Ngàn Sao lên đường về Thành Phố

Mưa rơi rơi như lệ đổ phút chia tay

Tù Binh ơi! Xin tạm biệt hôm nay

Cám ơn các anh! về những dòng nước mắt

 

Nghe chuyện kể, trận Ao Sen dinh quận

Bên tai mình như có tiếng thét xung phong

Tiếng quân reo náo nức mọi tấm lòng

Hai thiếu tá giặc tiêu tùng và bốn mươi thuộc hạ

 

Chiến công ấy có mười bốn Tù Binh Vượt Ngục

Nay trở về tế lễ giỗ các anh

Cách biệt âm dương vẫn tấu khúc quân hành

Rơi nước mắt như sáng nay Trời khóc!

 

Chia tay các anh, chúng tôi về ngẩng mặt

Luôn nung nấu tinh thần quyết chiến năm xưa

Biển Đông chừ dậy sóng, hữu hảo nắng - mưa

Ta quyết giữ, đẹp từng trang lịch sử.

 

QUẢNG HUỆ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.