Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Quảng Huệ chữ tình như chú ngựa hoang

12.6.2017-22:35

>> Bước sông hồ chẳng ngại sóng to

 

 

GIẢN DỊ

 

Em tôi gian khó cả đời

Cách ăn cách nói điệu cười giản đơn

Người ta giặm phấn bôi sơn

Em tôi tóc rối da sờn nắng mưa

 

Đi về hai buổi chợ trưa

Quần đen áo trắng nón dừa guốc vông

Đời ta lam lủ ruộng đồng

Yêu như cá nước, như sông yêu nguồn

 

Côn trùng gọi ánh trăng suông

Ngỡ như nhạc trỗi, hết buồn lại vui

Tắt đèn trời đất tối thui

Trắng đen lẫn lộn ta vùi vào nhau.

 

 

GIÀ VẪN YÊU

 

Làm người ai cũng biết yêu

Ngắm trăng rạo rực, nhìn chiều thiết tha

Đắm mình say trước sắc hoa

Bên người khác phái tỏ ra ân cần

 

Yêu người đâu chỉ một lần

Bao nhiêu là đủ? Mấy xuân là vừa?

Cho dù đang tuổi xế trưa!

Hay vào chiều tím vẫn chưa thỏa lòng

 

Còn hơi thở, mạng chưa vong

Chữ yêu mải miết cháy trong tuần hoàn

Chữ tình như chú ngựa hoang

Không cương ai khiến thẳng đàng được sao?

 

Yêu nhiều bấc lụn dầu hao

Thà hao thà lụn dễ nào thôi yêu!

 

 

TÌNH YÊU BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

 

Tình yêu bắt đầu từ mắt

Ngập tràn lóng lánh kim cương

Nồng nàn hồng lên nét mặt

Chín mọng đôi bờ môi thương

 

Bắt đầu cũng là hồi kết

Đắm say quyện chặt vào nhau

Đến khi vòng tay thấm mệt

Tiếng yêu hơi thở đổi màu

 

Cuộc tình trở thành quá khứ

Nếu không giữ được lửa yêu

Tính toan trong lời tình tự

Trước sau rồi cũng sang chiều

Nhà thơ Quảng Huệ

 

 

TRỚ TRÊU

            

Mẹ kiệt sức cho con chào đời trọn vẹn

Vẫn mỉm cười khi nghe trẻ khóc tu oa

Bập bẹ đầu đời con gọi trước tiếng: Cha

Khi biết gọi mẹ thì bầu sữa thơm sắp cạn

 

Tà dương trôi qua, mẹ quí con như bạn

Con xem mẹ như kho tàng ra sức mè nheo

Con thích đó đây, vui lên dốc xuống đèo

Mặc tình mẹ nhìn trăng treo thắc thỏm

 

Con đốt thời gian, cháy cả đoạn đời xanh thẳm

Với những trò thời thượng ngoại lai

Sa đọa ăn chơi, trai gái bạc bài

Khi nhẵn túi quay về xin cứu viện

 

Chỉ mình mẹ lắng nghe con thưa chuyện

An ủi vỗ về và giốc cả hầu bao

Con lại lên đường như một mũi tên lao

Và cứ xoáy trong vòng lẩn quẩn

 

Con quên khuấy, mẹ cả đời lận đận

Chẳng nhớ mình thân phận kẻ làm thuê

Những dự định trong đời một thưở đam mê

Khi thực hiện đã ê chề thất bại

 

Con khăn gói xót xa quay lại

Thêm một lần một mình mẹ cảm thông

Con lại ra đi và may mắn đã thành công

Người biết tin vui sau cùng là mẹ

 

Xin thứ lỗi cho sự dại khờ con trẻ

Dù thiệt thòi mẹ cũng chẳng trách con

Chuyện đời trớ trêu mãi mãi vẫn còn

Ôi! tình mẹ, mẹ của con vĩ đại.

 

 

TRÁI TIM

 

Từ khi mẹ hoài thai, em bắt đầu nhịp đập

Mỗi phút trôi qua hơn sáu chục lần

Nếu ơn trời cho anh trọn trăm xuân

Em phải nhịp đến số ngàn vạn tỷ

 

Em tha thiết trước hồng nhan tri kỷ

Nhịp tăng lên lúc sóng mắt chạm vào nhau

Em xót xa khi tình nghĩa chuyển màu

Giữa được mất em đớn đau dằn vặt

 

Em gắng sức để lửa lòng không tắt

Nhịp dày hơn cho máu vẫn lưu thông

Em hân hoan khi ước nguyện thành công

Em thổn thức cùng ân nguồn bể ái

 

Cám ơn em! Đã vì anh mà nhịp mãi

Chưa một lần dừng lại để nghỉ ngơi

Anh trải qua lắm đắng ngọt cuộc đời

Em vất vả đi cùng anh trọn kiếp

 

Làm hết sức để em không cạn kiệt

Nhưng xem ra ước muốn chẳng theo lòng

Ai cũng mong mình cuộc sống thong dong

Đâu lối rẽ đường dài ai biết trước?

 

Nếu bất chợt trên lối về quen thuộc

Em nhọc nhằn dừng lại hủy cuộc chơi

Anh ra đi, không oán trách một lời

Vì ta đã có cả đời tràn hạnh phúc.

 

QUẢNG HUỆ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.