Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Tăng Thế Phiệt đọc thơ người cùng thời

22.10.2014-19:15

 

 

Đọc thơ một người cùng thời

               Gửi người anh ở cố đô     

 

Vâng, những năm này quả thật buồn

Nửa đêm, đèn không dám bật

Lần mò trên mạng mong săn một tin lành

Như lạc đà tìm nước trên sa mạc.

Chung quanh ra rả côn trùng

Cổng nhà vắng lặng

Nghèo giấc chẳng ngon, giàu lo trăn trở

Trong đêm lột xác bầy ve...

 

Sao ta thức một mình

Tìm kiếm chi giấc mơ tốt lành

Băn khoăn chi lá cờ trên Đại Nội

Bay hay rũ trong đêm

Có chi mà nghĩ ngợi

Băn khoăn chi màu cờ trong bình minh

Sông vắng bơi con cá hanh

Bần thần chi con cá hanh lưu lạc...

 

Buổi sáng buổi chiều nhìn ra đường

Ai sống vô tư
Ai nơm nớp

Cà phê cho ai

Ai nhàn thân

Ai tất tả

Các bà các cô lội ch
Thương cho bầy học sinh

Kìa giọt nước mắt chảy xuống má
Ai lương tâm nứt vỡ

Ai ngậm ngùi ăn năn

Chớp mắt, bạn bè đâu cả
Còn mấy người cậy tin...

 

Sóng biển cửa Thuận An lưỡi trắng mình xanh

Như vỗ về, như an ủi

Vâng, anh biết, quan nhất thời dân vạn đại...

Chợt nhói lòng đọc thơ anh.

 

 

Giữa quê

(trích Hồn thu)

 

Sáu mươi năm

Đi tìm chi mải miết

Dưới mặt trời

Một chỗ đứng nhỏ nhoi

Mẹ ơi! ở nơi miền thương tiếc

Hiểu lòng con

Gió nhẹ lay cành

Chỉ lặng lẽ một vầng trăng giát bạc

Đang mờ dần sương trắng mù giăng.

 

Cùng trang lứa bạn bè chung học

Giờ nơi đâu

Ai mất

Ai còn

Bầy trẻ con ...

Ông hỏi nhà ai ạ?

Mắt bỗng nhòa

Ta lạ giữa quê hương.

 

Nhà thơ Tăng Thế Phiệt

 

 

Trải nghiệm ở Cổ thành Quảng trị

 

Mặt trời lặn hụp trong biển lửa

Trăng vỡ mảnh dềnh trên sóng bom

Ngàn vạn hồn thiêng cùng trang lứa

Phúc lớn cho ai được sống còn.

 

 

Cổ thành chính ngọ

 

Rừng hoang trưa vắng lặng
Thành cổ phủ rêu khô
Dê núi say tử chiến
Mịt mờ bóng người xưa.

 

Kiếm đao nát cát bụi
Xương trắng mục đất sâu
Bao khát vọng dang dở
Xao xác một rừng lau…

 

Âm u làn gió cổ
Hát lời ca sử thi
Mặt trời trên đỉnh ngự
Lấp lóa ch
ìm đáy khe.

 

 

Vịnh Hạ Long

 

Đêm tự cổ

Sét nổ xé trời cao

Sóng gào tung vịnh biển

Gió xoay ngàn dặm trùng mây

Chớp lóe chói lòa ánh kiếm

Trời sinh bão mạnh cấp đột biến

Giờ Hợi biển nghiêng

Giờ Tý đất chuyển

Sóng dâng cuồn cuộn đến Quảng Ninh

Chọn đất thiêng chan chứa ân tình

Muôn vạn Rồng hạ cánh.

Giờ Sửu gió ngừng

Giờ Dần mưa tạnh

Đột ngột trời lấp lánh trăng  sao

Tới giờ thìn Rồng vào thế tĩnh

Mặt trời soi kiêu hãnh tự hào.

Đã thấy

Núi đá nhọn vây Rồng giương cao

Vịnh biển lớn mắt Rồng ngời xanh

Hạ long kì quan Trời  kiến tạo

Giặc mạnh tới đây đừng mơ hão

Muôn năm rồng Việt dng trường thành.

 

TĂNG THẾ PHIỆT

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.