Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thái Hồng khi linh cảm về nhau đã mất

14.8.2014-00:30

>> Bàn chuyện bất tử kiếp người

 >> Đi qua sa mạc ngày 

>> Tình nàng Tô Thị 

 

 

KHI GIẤC MƠ TRẢ VỀ TỐI

 

Xoay xoay khúc luân vũ trước khi về đất

cánh hoa dầu chiều nay đậu ngoan trên tay

trở thành kỷ vật buồn nhất

 

em không còn nước mắt

rắc mộ cuộc tình chìm

chúng ta nói bằng ngôn ngữ lặng im

 

sẽ không là gì! khi linh cảm về nhau đã mất

anh như cơn mơ

như điều chưa bao giờ có thật

 

vàng rơi khóc thu đi

tình vui có mấy khi

nắng rơi trên mái xuân thì

qua ô cửa lá

đôi khi vội vàng

 

thôi, giã từ giấc mê

chia ly nào cũng thế

rạn nứt lối về

 

 

PHA LÊ VỠ

 

Lấp lánh nỗi tuyệt vọng trên mặt đường lất phất mưa

mắt em lạnh màu pha lê vỡ

chưa buồn nào hơn tiếng thở

cố ghìm sâu, nén sâu

 

có giọt nước mắt nào khô hơn đâu

người đàn ông khóc!

thời gian phai trên mái tóc

tình ơi, sao tình sâu?

 

khói thuốc cay niềm đau

có phải vậy là xa?

thật lạ!

nhẹ tênh cuộc rời nhau

 

 

TRÒ CHƠI

 

Xoay xoay xúc xắc lăn quay

chìm nghiêng lật ngữa an bày cuộc chơi

có người khóc có kẻ cười

không thua thắng ắt đời người nhẹ tênh

 

bước chân đôi lúc hớ hênh

cuộc người đâu phải cuộc chênh vênh cờ

đôi khi quên bẵng chữ ngờ

nên chi oan trái, bây giờ khóc sao?

 

ba chìm bảy nổi lao đao

hạt rơi giữa trận mưa rào gió giông

hồn trong tựa giọt nước trong

biển xanh thẳm bờ mi cong nhân từ

 

dại khôn hạt bụi hình như

thử xấp ngửa chợt lu bu đời mình

 

gió ơi, xin chút lặng thinh

biển khơi xa vẫn rập rình sóng xô

 

Nhà thơ Thái Hồng

 

 

MƯA LẠNH TRÊN MÔI NGƯỜI

 

Biển cạn rồi!

mưa lạnh trên môi người

dã tràng vẫn se cát mãi

mùa đông neo trên những ngón tay

 

gành đá trắng như một đời sóng khóc

dấu chân in cát, gió cũng lấp vùi

đường về sao khó nhọc

hoàng hôn sợi khói bùi ngùi

 

ôm trong tay hồn rỗng, ngày rỗng, chơi vơi…

biết ra sao những ngày sắp tới

kết nỗi đau thành vương miện

xưng tụng cuộc tình rơi

 

 

MỘT NỬA 

    Tặng các bạn 12A2

 

Những người con gái, con trai mùa cũ

hát chơi vơi “nụ hồng ngày xưa rớt lại”*

dấu chân chim cong phía ngậm ngùi

 

nhớ, tiếc, buồn, vui…

nửa giọt sụt sùi

 

cắn đôi mảnh đời

nửa ở cạnh người

nửa ngoài gió khơi

 

những người con gái con trai mùa cũ

lênh đênh nửa bài thơ

lênh đênh nửa vầng trăng khuyết

 

à ơi, ru tình lỡ khúc đầy vơi

bước chân rón rén một trời chông chênh

mình ên chiếc lá buồn tênh

từ mùa thu cũ vàng lên đời mình

 

______

*Ca từ Trịnh Công Sơn

 

THÁI HỒNG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.