Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thai Sắc đêm dài lặng lẽ trên tay

10.5.2011-21:21

Nhà thơ Thai Sắc

>> Ánh ỏi đỉnh tình yêu

dã quì hoa

       “Đường trần em đi hoa vàng mấy độ

                            Trịnh Công Sơn

 

Đà Lạt với dã quì hoa

Anh về gặp một màu xa lắc vàng

Từng con đường thắm mênh mang

Biết mùa thu rớt đông sang chớm trời

 

Dã quì hoa của anh ơi

Sao hoang dại thế ở nơi phố thành

Em thu hết nắng trời xanh

Khảm lên nỗi nhớ của anh cách vời

 

Gặp trong nắng dã quì phơi

Một cõi thiền giữa cõi đời sắc không

Chân đang chạm bước phiêu bồng

Ngoảnh thương mình vẫn là mong manh mình

 

Dã quì hoa đốt tâm linh

Biết đời là chuyến hư trình sát na

Nhặt sắc vàng rụng đồi xa

Thả vào bóng tuổi ngày qua những ngày

 

Dã quì hoa của cõi này

Sắc vàng mê hoặc đong đầy cõi kia

Lần theo khói nắng anh về

Để có em giữa bốn bề không em

 

 

Hội An hóa thạch

                   Tặng D.Q.H

 

Phố cổ hóa thạch mùa đông

Đi bên em biết mình không còn già

Ngỡ miền gió lạnh xưa xa

Chỉ reo trên những nếp nhà phong rêu

Tóc ta dẫu muốn bạc nhiều

Cũng bay như những sợi diều trẻ căng

 

Hội An phố của vĩnh hằng

Soi vào bóng ngói biết rằng tuổi đau

Ngắn sao cái khoảng đời đầu

Khoảng đời sau chỉ qua cầu mà thôi

Lời em nói một lần rồi

Mai sau mới được về ngồi với nhau

 

Xa Hội An nhớ khuyết màu

Dã quì hoa của niềm đau cách vời

Đi bên sắc áo vàng tươi

Thấy em như một nụ cười xưa xa

Một ngày đi một ngày qua

Biết sâu thẳm cõi xưa là cõi yêu

 

 

lục bát đêm 18 

 

Đã lâu lục bát lạc vần

Thơ phiêu linh bước chân trần tự do

Đêm xa xa đến mịt mờ

Thượng huyền trăng lạc bến chờ chạnh rơi

Chở gì nhanh thế trăng ơi

Mà mỏng manh mạn thuyền bơi cuối trời

 

Ngỡ đêm như một chuyến đời

Một bơ vơ sáng một chơi vơi sầu

Và đêm hiền đến đớn đau

Cô đơn chạm tới bể dâu cuộc đời

Đục trong chìm nổi đầy vơi

Chênh vênh ta lạc mù khơi nhân tình

 

Hư vô sương khói u minh

Tình yêu xanh lại hành trình tuổi khô

Lặn trong vần điệu tự do

Đêm nay lục bát lại cho ta buồn

Ngoài kia đêm rạt rào tuôn

Trong này chỉ mỗi cô đơn tóc tràn

 

Mấy dòng lục bát đục khan

Ta ru ta với miên man ru người

 

 

gọi em

  

Gọi em gọi đỏ nắng hè

Gọi em gọi đến tái tê mặt trời

Gọi em gọi trắng mưa rơi

Gọi em gọi xoáy dòng đời đục trong

 

Gọi em ngày tháng mịt mùng

Gọi em xuyên thấu điệp trùng nhớ thương

 

Gọi em gọi bạc vô thường

Gọi em gọi kín nẻo đường trần ai

Gọi em gọi suốt rộng dài

Gọi em gọi khắp trong ngoài hư thinh

 

Gọi em trời đất chênh vênh

Gọi em thăm thẳm giây lành phút mơ

 

Gọi em gọi lạc ngày xưa

Gọi em còn biết ta vừa gọi ta

 

 

lặng lẽ

 

Lặng lẽ đêm lặng lẽ người

Lặng lẽ đất lặng lẽ trời hư thinh

Lặng lẽ ta lặng lẽ mình

Lặng lẽ bóng lặng lẽ hình cõi mơ

Lặng lẽ yêu lặng lẽ chờ

Lặng lẽ nhạc lặng lẽ thơ vô thường

Lặng lẽ trăng lặng lẽ đường

Lặng lẽ nhớ lặng lẽ thương kiếp này

 

Đêm dài lặng lẽ trên tay

Anh ngồi trên một vệt ngày lan sâu

Với tìm trên chót địa cầu

Hứng về chỉ chút nắng mau cuối trời

 

Lặng lẽ đất lặng lẽ người

Lặng lẽ đêm lặng lẽ trời u minh

Lặng lẽ bóng lặng lẽ mình

Lặng lẽ ta lặng lẽ hình vương tơ

Lặng lẽ nhạc lặng lẽ chờ

Lặng lẽ yêu lặng lẽ thơ khả lường

Lặng lẽ nhớ lặng lẽ đường

Lặng lẽ trăng lặng lẽ thương vơi đầy

 

Cuộc đời đọng giữa lòng tay

Anh mang đi hết tháng ngày bóng câu

Biết mùa lặng lẽ về đâu

Dường nghe ngơ ngác bạc màu cuối tim

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Ngọc Anh khiêu vũ với nỗi buồn

>> Nguyễn Đăng Khương hạt lúa sót ngọt đau

>> Phùng Hiệu xếp từng trang tuổi dại

>> Sa... tình chảy tràn trong đêm

>> Trần Huy Minh Phương hú gió đồng mải miết

>> Đồng Chuông Tử ngọng ngịu ngày dài

>> Lê Hưng Tiến mơ mở thành ý tứ

>> Trần Mai Hường rừng rực lửa nung

>> Thục Linh dăm lần sến bất ngờ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn tứ tuyệt lục bát

>> Phạm Phương Lan tan một giấc mơ

>> Trần Đình Thọ gối đầu trên nhánh rong

>> Đinh Thu Hiền trinh nguyên đâu chỉ một lần

>> Nguyệt Phạm bứt khỏi những thói quen

>> Phan Hoàng chất vấn thói quen và nỗi buồn

>> Ngô Thị Hạnh khoả thân tâm trạng

>> Bùi Tuyết Nhung sợ mình vô tình

>> Lê Thiếu Nhơn quay mặt vào đêm khuyết

>> Lê Văn Lâm ngược mùa bắt gió

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.