Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thai Sắc nghe lảnh lót tiếng gì thật xưa

NVTPHCM-14.10.2011-09:09

Nhà thơ Thai Sắc ở Đồng Tháp

>> Nhận ra từng sắc lửa

>> Đêm dài lặng lẽ trên tay

>> Ánh ỏi đỉnh tình yêu

trong những giọt mưa khuya

Tặng D.Q.H

 

Từ trong những giọt mưa khuya

Dư âm thao thức bốn bìa thời gian

Phía anh nước trút miên man

Tràn đong phút nhớ hòa chan giây buồn

 

Vì đâu trời chật mưa tuôn

Lưới giăng kín những khuya cuồn cuộn bơi

Đi qua chừng bấy lối đời

Mà mưa dừng lại trú nơi tim duềnh

 

Khuya chìm sâu giọt lanh tanh

Từng sát na nhỏ từng loanh quanh sầu

Giữa miền hoang mạc mưa lâu

Vút cao một cội tóc rầu trắng phơ

 

Ngồi thiền nghiêng liếp mưa thơ

Cúi xin vần điệu bơ vơ giọt trời

Hãy reo vui một phiến đời

Gọi khuya làm nắng đen ngời thiên di

 

Từ trong những giọt vân vi

Anh nghe lảnh lót tiếng gì thật xưa

Thì ra là tiếng nắng vừa

Gọi anh sau đỉnh dốc mưa em về

 

 

trà gừng

 

Trà gừng chiêu giữa đêm mưa

Ngọt cay thấm tới dư thừa thời gian

Bên nhau trú giữa bình an

Phút chốc mình lại quan san chia lìa

 

Trà gừng cay tận canh khuya

Phía này ta ngóng bên kia người chờ

Một vùng trời đất bơ vơ

Ngồi nghe nhịp mỏng phút giờ trôi qua

 

Trà gừng người uống cùng ta

Gần nhau thế bỗng vù xa thoắt vời

Vị cay neo chặt môi đời

Ám vào đêm lạnh nỗi trời đất quay

 

Trà gừng cay thế mà say

Mình chiêu chật ngụm nhớ đầy cho nhau

Đêm xa mưa đã bạc màu

Vị buồn vui cứ ngấm sâu đáy lòng

 

Trà gừng mình uống rồi mong

Đêm mưa làm lưới bủa mông lung đời

Để ta ngồi mãi bên người

Ngắm ánh đèn miệt mài rơi cay hồ

 

 

ta qua chừng bấy nẻo đường

 

Ta qua chừng bấy nẻo đường

Mưa và nắng khói và sương thật đầy

Lá bừng chen đậm vòm cây

Hoa chưng rưng nở ken dày liếp xa

 

Những con đường cũ mình qua

Gập ghềnh dốc với la đà bóng thông

Thênh thang từng dặm phiêu bồng

Đi qua đời thực ngỡ không biết đời

 

Lối nào hoa dã quì phơi

Vàng gieo một nỗi tơi bời nhớ quên

Thâm u bảng lãng nhịp thiền

Thầm nghe từ chót lặng yên nếp cười

 

Lối nào vắng ngắt bóng người

Con đường lọt giữa chơi vơi núi ngàn

Phố buồn như một trần gian

Chỉ còn ta với miên man ngõ về

 

Lối nào trầm khuất mây che

Vòm hoa nắng phía triền khe giấu mình

Ta qua muôn bước phiêu linh

Biết đời còn chuyến hư trình không nhau

 

Ta qua chừng bấy niềm đau

Dừng chân nơi chót vót màu dốc vui

Từ đây hái một bùi ngùi

Tặng vào thăm thẳm độ lùi thời gian

 

 

em về với dã quì đêm

 

Em về với dã quì đêm

Màu hoa ủ tận êm đềm nắng khuya

Mùa đông thắc thỏm sắp về

Đường xa líu ríu niềm mê miết buồn

 

Dã quì nép phía đêm tuôn

Phố cong giấu ngoặt sắc nguồn hoa xưa

Chưng rưng nghiêng đỉnh dốc mưa

Triền hoa một thuở còn chưa trỗ vàng

 

Đông sang thì dã quì sang

Mà sao lòng cứ bàng hoàng mỗi khi

Thềm hoa dát nắng thiên di

Vàng gieo khắc khoải cõi gì hoa ơi

 

Dã quì đêm ngủ sau trời

Lặng im như đá của thời hồng hoang

Gần chưa những cánh hoa vàng

Nở bung chật hết thênh thang nẻo người

 

Lại chờ sắc dã quì phơi

Lại một lần giữa chuyến đời mình qua

Trên miền hư ảo sắc hoa

Phiêu linh một cánh tim ta dong buồm

 

 

nắng cười

Tặng D.Q.H

 

Sáng nay trời giống nụ cười

Bừng tinh khôi giữa rạng ngời trần gian

Từ trong vòm lá hân hoan

Nghe phiêu du một cung đàn tiếng chim

 

Mấy ngày mưa trút nước chìm

Người đi cúi mặt lặng im thiệt buồn

Biết rằng nghiệp chướng càn khôn

Hết mưa lại nắng vẫn bồn chồn vui

 

Nắng lên gạn chút bùi ngùi

Ngoảnh thương mình nhớ mong vùi trắng mưa

Tóc xanh vài sợi như vừa

Bạc nhanh qua kẽ nắng thưa nghiêng cười

 

Nắng đi trên bát ngát người

Hong khô những kí ức ruời ruợi đau

Ta về đâu em về đâu

Cuộc đời dằng dặc bể dâu khôn lường

 

Sáng nay trời tạnh mà thương

Tít mù xa gợn nẻo đường cô liêu

Lộ trình nắng đổ thiệt nhiều

Xoáy chênh vũ trụ phiêu diêu nụ cười

2011

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.