Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn Lê Mỹ Ý: Con một

    Nàng đã thức suốt đêm. Cái đêm thật ngắn chẳng tày gang. Chưa mấy chốc mà trời đã vội sáng. Nắng ngoài sân liếm dần từ ngoài hiên đến bậu cửa sổ một cách mờ nhạt, rồi hửng lên, ngay chỗ nàng ngồi, nhuộm vàng mái tóc nàng lúc nào không hay. Những dòng chữ trên máy tính thì vẫn đang ngoằn

  • Tết đến và đi: Cho những hi vọng và hào hứng...

    Chúng ta vừa chia tay với chuỗi ngày nghỉ Tết Nguyên đán 2018. Và dù phía trước còn một ngày rằm tháng Giêng theo truyền thống, ai cũng hiểu: Tết Mậu Tuất đã lùi lại, để nhường chỗ cho công việc ngày thường.

  • Trần Xuân An tết đan giềng mối mãi Tiên Rồng

    đón tháng giêng giữa mùa khô/ nắng mật ong trên những bờ đường hoa/ tháng giêng vào mọi căn nhà/ hương

  • Tuổi nước độc của Dương Nghiễm Mậu

    'Thập niên sinh tử lưỡng mang mang', câu thơ của Tô Đông Pha như ứng nghiệm vào cuộc đời lận đận của Dương Nghiễm Mậu

  • Phạm Quang Tiễn - Rừng đước Mũi Cà Mau

    Thuở Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống bể/ Sông Mê Kông chảy vào Việt Nam hóa chín con rồng/ Nào ai

  • Tiền lẻ nhét tay Phật: Tính xấu mới của...

    Chuyện người dân đi lễ chùa dúi tiền lẻ vào tay Phật không hề mới, nhiều lời cảnh báo được đưa ra nhưng nó đã trở thành chuyện bình thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thành Chung khói bom lấm láp nụ hoa

31.3.2017-11:45

 >> Không có Cuội trăng không còn là trăng nữa

 

 

Trang nhật ký

 

Trang giấy trắng hồn gió mây

Mà dòng nhật ký đã dầy đạn bom

Trăng vàng xuống biển lên non

Trăng cài lên tóc hoa ròn mầu hoa

 

Có anh lính trẻ nhớ nhà

Gom bao sông núi chiều tà vào thơ.

 

 

Trăng nghiêng về bên em

 

Mùa mưa

Mưa giăng mù trắng

Thỏi lương khô

Bát nước hứng dưới mái tăng

Chiếc lá một mùa thèm ánh nắng

Con suối một mùa thèm ánh trăng

Lá thư anh bỏ vắng

Tháng tám quê ta hồng chín cả rằm

 

Mùa khô đến

Rừng rung chuyển

Ầm ào đêm đêm

Rừng hành quân lấp loáng ánh đèn

 

Trời lung linh trăng đến

Con suối chưa biết tên

Róc rách rừng khuya ấy

Trăng hát với dòng xanh

Gió trở mình thức dậy

Trăng nghiêng về bên em.

 

 

Gốc cây đầu võng

 

Cùng vào chiến dịch gặp nhau

Nhớ đôi bím tóc trên màu áo xanh

Bất ngờ đó gọi bằng anh

Trường Sơn suối lượn loanh quanh rừng già

Khói bom lấm láp nụ hoa

Mắt đen lay láy miếng quà vườn quê…

 

Nằm chờ, đêm cứ lê thê

Đồng Xoài mai đánh, bốn bề lặng thinh

Chỉ còn tán lá rung rinh

Gốc cây đầu võng chúng mình cột chung

 

Đầu dây xưa thắt lạ lùng

Rừng cây tán lá mãi rung trong người.

Thành Chung (Nguyễn Xuân Trưởng) - tác giả xuất thân lính Trường Sơn

 

 

Đôi dép Trường Sơn

 

Chân mang đôi dép Trường Sơn

Đá tai mèo[1] bước chập chờn trong mây

Đạn bom chặn bước từng ngày

Lương khô vắt vẻo mà say với trời

Toác da dép vẫn không rời

Bốn quai bám chặt lấy đôi chân mình

Cheo leo cái chết dập dình

Lưng ba lô cóc[2] thập thình đạp mây

 

“Badôca” khúc điếu cày

Khói trong kỉ niệm còn cay mắt nhìn.

_________

[1] Đá rất sắc nhọn trên dãy Trường Sơn

[2] Ba lô bộ đội lúc bấy giờ thường gọi là ba lô con cóc

 

 

Lính cuối đời

Kính tăng K, CCB phóng viên ảnh chiến trường

 

Một thời lính

một đời ống kính

thu tất sảy mưa bom, bão đạn

những mảnh trời chiến tranh nứt rạn

những đêm trăng treo ở đầu cành

rừng già giấc ngủ mong manh

 

Một thời lính

một đời ống kính

thu dòng sông thành hình

bỏ túi

Tặng cho bạn

nào sông, nào núi

nào trùng khơi

nào ngàn sóng đang cười

Tặng cho rừng

hoa tuổi đôi mươi

 

Lính cuối đời

ống kính còn đỏng đảnh

nụ cười dậy thì miệng ly sóng sánh

ruộng đồng

má hồng, lúa xanh

vắt vai tấm áo chưa lành

như cuộc cờ

theo đến tàn canh

theo mãi phía xa

phía tối khung hình.

 

THÀNH CHUNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.