Tin mới Xem thêm

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

  • Bùi Việt Thắng - Sắc màu truyện ngắn Nguyễn...

    Tuy đến với văn chương muộn màng, nhưng nhà văn Nguyễn Văn Thọ vẫn gặt hái được nhiều thành công. Ông viết nhiều thể loại, song thành công

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thành Chung khói bom lấm láp nụ hoa

31.3.2017-11:45

 >> Không có Cuội trăng không còn là trăng nữa

 

 

Trang nhật ký

 

Trang giấy trắng hồn gió mây

Mà dòng nhật ký đã dầy đạn bom

Trăng vàng xuống biển lên non

Trăng cài lên tóc hoa ròn mầu hoa

 

Có anh lính trẻ nhớ nhà

Gom bao sông núi chiều tà vào thơ.

 

 

Trăng nghiêng về bên em

 

Mùa mưa

Mưa giăng mù trắng

Thỏi lương khô

Bát nước hứng dưới mái tăng

Chiếc lá một mùa thèm ánh nắng

Con suối một mùa thèm ánh trăng

Lá thư anh bỏ vắng

Tháng tám quê ta hồng chín cả rằm

 

Mùa khô đến

Rừng rung chuyển

Ầm ào đêm đêm

Rừng hành quân lấp loáng ánh đèn

 

Trời lung linh trăng đến

Con suối chưa biết tên

Róc rách rừng khuya ấy

Trăng hát với dòng xanh

Gió trở mình thức dậy

Trăng nghiêng về bên em.

 

 

Gốc cây đầu võng

 

Cùng vào chiến dịch gặp nhau

Nhớ đôi bím tóc trên màu áo xanh

Bất ngờ đó gọi bằng anh

Trường Sơn suối lượn loanh quanh rừng già

Khói bom lấm láp nụ hoa

Mắt đen lay láy miếng quà vườn quê…

 

Nằm chờ, đêm cứ lê thê

Đồng Xoài mai đánh, bốn bề lặng thinh

Chỉ còn tán lá rung rinh

Gốc cây đầu võng chúng mình cột chung

 

Đầu dây xưa thắt lạ lùng

Rừng cây tán lá mãi rung trong người.

Thành Chung (Nguyễn Xuân Trưởng) - tác giả xuất thân lính Trường Sơn

 

 

Đôi dép Trường Sơn

 

Chân mang đôi dép Trường Sơn

Đá tai mèo[1] bước chập chờn trong mây

Đạn bom chặn bước từng ngày

Lương khô vắt vẻo mà say với trời

Toác da dép vẫn không rời

Bốn quai bám chặt lấy đôi chân mình

Cheo leo cái chết dập dình

Lưng ba lô cóc[2] thập thình đạp mây

 

“Badôca” khúc điếu cày

Khói trong kỉ niệm còn cay mắt nhìn.

_________

[1] Đá rất sắc nhọn trên dãy Trường Sơn

[2] Ba lô bộ đội lúc bấy giờ thường gọi là ba lô con cóc

 

 

Lính cuối đời

Kính tăng K, CCB phóng viên ảnh chiến trường

 

Một thời lính

một đời ống kính

thu tất sảy mưa bom, bão đạn

những mảnh trời chiến tranh nứt rạn

những đêm trăng treo ở đầu cành

rừng già giấc ngủ mong manh

 

Một thời lính

một đời ống kính

thu dòng sông thành hình

bỏ túi

Tặng cho bạn

nào sông, nào núi

nào trùng khơi

nào ngàn sóng đang cười

Tặng cho rừng

hoa tuổi đôi mươi

 

Lính cuối đời

ống kính còn đỏng đảnh

nụ cười dậy thì miệng ly sóng sánh

ruộng đồng

má hồng, lúa xanh

vắt vai tấm áo chưa lành

như cuộc cờ

theo đến tàn canh

theo mãi phía xa

phía tối khung hình.

 

THÀNH CHUNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.