Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thành Chung sờ lên dòng chữ quặn đau

27.7.2017-10:10

 

 

Hòa ơi!

 

Đồng Xoài

Bốn mươi năm nay trở lại đây

Trường Sơn chống mòn cây gậy

Hòa ơi! Từ ngày ấy

Hết chiến tranh lại tối mặt tối mày

Rốc mồ hôi tìm củ sắn củ khoai

Tháng Giêng, tháng Hai

Mưu sống như đuổi bắt

Đói nghèo trận đời tất bật

 

Tuổi trẻ từ đấy

“Thần tốc! Thần tốc!”

Ào ào thác chảy

Giải phóng Sài Gòn

Chớp từng phút, từng giây

Vội vã đâu kịp lời chia tay…

 

Nỗi nhớ mong

Chỉ ước một ngày…

Chiều đây

Cao su phăng phắc rừng cây

Bạt ngàn xanh trước mộ mày thơm hương!

 

Đồng Xoài 2015

 

 

Dòng sông kể chuyện

Kính viếng hương hồn em!
nữ dân quân Yên Vực- Hàm Rồng!

 

Khăn thêu đêm ấy trao xong

Anh đi một mạch trong vòng mười năm

Bay qua biết mấy trăng rằm

Hoa Cau bao lượt rụng thầm trong anh

 

Đã thề “đỏ ngực, cỏ xanh”

Mà sông cứ mãi chảy quanh trong người

Trong veo riêng một tiếng cười

Đạn bom đỏ đất, da trời vẫn xanh

 

Chim thêu, một vội lìa cành!

Em đi vào lửa chiến tranh quê mình!

Đêm Hàm Rồng sáng lung linh

Đôi bờ lấp lánh bóng hình đôi chim!

 

Yên Vực - Hàm Rồng 2010

 

 

Những tấm bia “Vô danh”

 

Dâng hương lên mộ Hòn Dung[1]

Cúi đầu! Những mái tóc cùng bạc phơ!

Tàn nhang rơi vội giấc mơ

Bao nhiêu bia đá vẫn chờ đợi nhau!

 

Sờ lên dòng chữ quặn đau

“Vô danh” bia dựng một màu trắng tinh[2]

Khói nhang vẽ dáng,vẽ hình

Nụ cười trong suốt, tâm tình người đi

 

“Vô danh” lòng đất nói gì!

Ầm ào biển cả! Rầm rì rừng xanh!

Tượng đài bia mộ vây quanh

“Vô danh” Dũng Sĩ đứng thành hàng ngang.

 

Trung tâm nghỉ dưỡng Nha Trang 8.2015

 

__________

[1] Nghĩa trang Hòn Dung, tại TP Nha Trang, thuộc tỉnh Khánh Hòa

[2] Trong nghĩa trang có khoảng 700 ngôi mộ, có khoảng một nửa là vô danh.

Nhà thơ Thành Chung xuất thân từ lính Trường Sơn

 

 

Tháng bảy thăm bạn

 

Tháng bảy thăm bạn

Chuẩn bị túi quà

Bánh kẹo, thuốc lào, thuốc lá

Móc câu một cân trà

 

Tháng bảy thăm bạn

Mang theo một con gà

Cân gạo nếp của nhà

Chai rượu nút lá chuối

Sủi tăm như bọt suối

Vẫn thường dốc ngược hai thằng ta!

 

Tháng bảy thăm bạn

Mùa vải vườn chín đỏ

Tao hái quả đầu cành

Chạm môi lên là nhớ

Ngọt lịm đất quê mình

 

Tháng bảy thăm bạn

Tóc tao đà điểm bạc!

Mày cũng hoa râm thôi?

Con suối, cánh rừng mình tắm gội!

Suối đã nông, dòng nước cũng vơi!

 

Tháng bảy thăm bạn

Nhà mênh mông đầy gió

Nhà ở

       tận Trường Sơn

Nhận đi

         quà tao đó!

Lòng tao…! đang cháy hương!

 

THÀNH CHUNG

 

 

CÙNG MỘT TÁC GIẢ:

>> Mắt sông dòng chảy

>> Áp tai nghe tiếng biển rền

>> Khói bom lấm láp nụ hoa

>> Không có Cuội trăng không còn là trăng nữa

>> Trăng nghiêng về bên em của Thành Chung

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.