Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thành Chung & tiếng chuông xanh tựa rừng

05.9.2017-16:50

 

 

Vạt nắng Xuân 68

 

Nửa thế kỷ sau

Nắng dựng đứng con đường

Nửa thế kỷ sau

Nắng tựa nghiêng vách tường

Vạt nắng xuân 68

 

Một vết anh tôi trong xào xạc gió vườn

Bóng nắng cổ thành

Xeo xéo vết tựa lưng

Anh tôi

Viên đạn cuối cùng

Thanh thản sang xuân

Từ đấy hoa dâng

Đỏ thắm mộ phần

 

*

 

Tôi vào chiến dịch 75

Đại quân ào ào trên đường Huế

Sàn sạt đạn ngang đầu

Thành cổ là chiến lũy

Tôi chợt nhận ra anh tôi

Tư thế

Ôm súng tựa tường thành

Thanh thản ra đi!

 

Bên tường Thành cổ Huế mùa hè 2017

 

 

Bún xe tăng[1]

Tặng đoàn thăm quan Cựu Chiến bình

 

Quất tô “Bún xe tăng”

Cho đã đời với Huế

Từ dạo quần nhau

Bom đạn định ngày về

Gặm khúc xương

Gặm ngang nòng pháo gục

Lính phá lên cười… ôm bụng hả hê!

 

*

 

Có lính đàn anh

Xuân 68

Đổ xuống đồng bằng tuổi 20

Lửa napan ngoằn ngèo trong da nám

Lởm khởm răng…

Xe tăng… xổ xích…

Cười…

 

*

 

Vết sẹo chiến trường thôi nhói buốt

Mảnh pháo trong xương khuất da người

Vẫn mũ tai bèo

Vẫn dép lốp

Hây hẩy nụ cười… buổi đôi mươi.

 

TP. Huế tháng 5.2017

 

___________

[1] Trong khuôn viên Bảo tàng Chiến tranh

ở thành nội Huế có quán BÚN XE TĂNG

>> Thư viện Thành Chung

 

 

Tiếng chuông không cầu nguyện

 

Dòng người

Ngũ sắc mùa xuân

Bắc cầu vồng lên đỉnh

Lớp lớp tế bào di chuyển

Nơi mây xanh có chùa Đồng

Nơi mây xanh giọt máu hồng

Rung chín từng! Tiếng chuông!

 

*

 

Tiếng chuông

Không cầu nguyện

Tiếng chuông xanh tựa rừng

Sâu tựa biển

Gọi sông

Sông dựng cọc Bạch Đằng!

Gọi đất

Đất ào ào thần tốc Quang Trung!

Gọi Cửu Long

Cuồn cuộn chín rồng!

 

*

 

Tiếng chuông

không cầu nguyện

Tiếng chuông

Mệnh lệnh

Vang trong ánh sáng… lan truyền!

 

Yên Tử, tháng 2.2017

THÀNH CHUNG

 

 

TIN THƠ:

 

>> Lê Hà Thăng nợ áo cơm và nợ ánh trăng rằm

>> Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

>> Văn Nguyên Lương trong cơn mơ thoát xác

>> Huệ Thi nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

>> Phạm Trung Tín & giàn trầu mẹ chăm

>> Thanh Tùng lịm dần trong men lá thu

>> Lê Đạt vườn thức một mùi hoa đi vắng

>> Xuân Trường và tiếng con thuyền rẽ nước vào đêm

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên những khúc ru tình

>> Nguyễn Đức Mậu & cánh rừng nhiều đom đóm bay

>> Trần Huy Minh Phương hình như là những chuyến tàu

>> Nguyễn Hồng cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

>> Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

>> Sơn Ca phận đàn bà trăm nỗi sợ cô đơn

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.