Tin mới Xem thêm

  • Đằng sau nghi vấn "trường ma" xôn...

    Nghi vấn "trường ma" GWIS được coi là gây xôn xao không chỉ riêng với các học sinh và phụ huynh ở trường Newton, một ngôi trường tại Hà Nội có chương trình liên kết với GWIS mà muốn có cái bằng GWIS đó, người ta phải tốn 200 triệu học phí một năm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

  • Truyện ngắn Bảo Ninh: Bội phản

    Tôi viết truyện này lâu rồi, hai ngàn lẻ mấy không nhớ nữa, nhưng nhớ là viết trên tàu hỏa, hay đúng hơn là “nhìn” thấy nó, cốt truyện, hiện thoáng qua cửa sổ toa tàu, rồi về nhà viết. Hồi đó tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn hay đi, mà đi đâu đường xa thì thường tàu hỏa chứ không máy bay

  • Ngăn cái ác làm tổn thương thầy thuốc

    Thực tế cho thấy, chỉ trong vài tháng đầu năm nay, tại nhiều bệnh viện trong cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ hành hung, lăng mạ y, bác sĩ, cán bộ, nhân viên

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế đành ngủ giữa cỏ cây

30.11.2012-23:45

Nhà thơ Thanh Quế

>> Im lặng sống và viết

 

ANH ĐÃ PHÁT HIỆN RA EM

                    Gửi Sương

 

Anh đã phát hiện ra em

Rất chậm và rất muộn

 

Bao đồng cỏ anh qua

Những sắc hoa bên đường quyến rũ

Anh đã ôm đầy cánh tay mình

Bất chợt hiện lên trong cỏ

Một bông hoa dịu dàng sắc hương

 

Mênh mông vườn nối vườn

Anh vừa đi vừa hái bao nhiêu quả

Đến lúc mệt nhoài trong nắng hè ngồi nghỉ

Lấp loáng sau vòm cây

Anh bỗng nhận ra

Chùm quả anh chưa gặp bao giờ

 

Anh đã phát hiện ra em

Đã yêu em

Qua tháng năm mình gặp lại mình

Trong chuyến đi tìm dằng dặc

Em đâu đây hiện ra

Em đâu đây biến mất

Mênh mông không gian

Vô tận thời gian

Một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

Hành tinh mới giữa vòm trời quen thuộc

Ánh sáng chỉ hiện ra khi bóng tối bao trùm

 

 

LÀNG PHÚ THẠNH

 

Làng Phú Thạnh nơi anh sinh ra

dăm gốc bàng

                    một cây đa

                                    nhiều đụn cát

đất khô khốc, bông mọc trên sỏi đá

những ngôi nhà mái rạ gió xô...

 

Nơi anh cùng bạn bè thuở nhỏ

đá bóng bện rơm khô

ít đi học

lêu lổng chơi trò đánh giặc

bên bàu Ngòi rủ nhau trưa tắm mát

chẳng ai dạy câu buồn vẫn ngồi hát nghêu ngao

 

Anh lớn lên

đi khắp đất nước thân yêu

được thấy nhiều nơi, được học nhiều chữ

bao cảnh đẹp say lòng khách lạ

những phố phường níu bước chân anh

nơi sinh ra, anh ít lần ghé lại

chốn cô đơn xe tàu chẳng hề dừng.

 

Đến bây giờ, tuổi đã bốn mươi hơn

lo nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn,

                                          đã nhiều nếm trải

đêm anh thường giật mình thức dậy

nhớ nôn nao cái làng nhỏ sinh mình

như chiếc lá vẫn muốn bay về cội

bao cơn bão đời đau anh vẫn nhớ về nguồn

 

Đến bây giờ tuổi đã bốn mươi hơn

ngồi ngẫm lại những bài thơ anh viết

bao vùng đất, bao con người, bao cảnh đẹp

làng quê anh sao chưa có câu nào

cái làng nghèo suốt một đời trung thực

dăm gốc bàng

                    nhiều đụn cát

                                        gió xô...

 

 

MÌNH MÁ NGÔI NHÀ HOANG

 

Ba ra đi mãi mãi

Mình má ngôi nhà hoang

Quay vào gặp bàn thờ

Quay ra gặp nhang khói

 

Đêm gió lùa lay cửa

Tưởng như ai gọi mình

Nghe tiếng dép nhà bên

Tỉnh giấc nhìn ngơ ngác

 

Ngày nấu cơm cúng chồng

Cúng rồi ăn cơm cúng

Một mình ngồi một mâm

Và cơm mà nghẹn nghẹn

 

Con về chỉ vài bữa

Rồi biền biệt cách xa

Má một mình thăm thẳm

Đêm ngày hình bóng ba

 

Ngôi nhà hoang đơn độc

Dáng má bước xiêu xiêu

Hoàng hôn trắng tóc bạc

Ruột con đau chín chiều...

 

 

NGÀY NGẮN

 

Ngày ngắn tháng ngắn năm ngắn

Bao nhiêu dự định ước mơ

Năm ngắn

Tháng ngắn...

Ngày ngắn...

Mải đi không đợi không chờ

 

Tôi hay suy nghĩ vẩn vơ

Lỡ lúc mình đang làm việc

Trái tim ngừng đập bất ngờ

Bao nhiêu điều dang dở hết

 

Tôi thường ngồi lặng rất lâu

Giữa tháng ngày trôi vùn vụt

 

 

NHÀ THƠ

 

Suốt bao năm ròng rã

Anh cần cù xây dựng những ngôi nhà:

Nhà cho trăng

Nhà cho gió

Nhà cho núi

Nhà cho hoa

Đến nỗi chính anh không có nhà để ở

Anh đành ngủ giữa cỏ cây.

 

THANH QUẾ

 

 

>> Đọc thơ tác giả khác

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.