Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn Lê Mỹ Ý: Con một

    Nàng đã thức suốt đêm. Cái đêm thật ngắn chẳng tày gang. Chưa mấy chốc mà trời đã vội sáng. Nắng ngoài sân liếm dần từ ngoài hiên đến bậu cửa sổ một cách mờ nhạt, rồi hửng lên, ngay chỗ nàng ngồi, nhuộm vàng mái tóc nàng lúc nào không hay. Những dòng chữ trên máy tính thì vẫn đang ngoằn

  • Tết đến và đi: Cho những hi vọng và hào hứng...

    Chúng ta vừa chia tay với chuỗi ngày nghỉ Tết Nguyên đán 2018. Và dù phía trước còn một ngày rằm tháng Giêng theo truyền thống, ai cũng hiểu: Tết Mậu Tuất đã lùi lại, để nhường chỗ cho công việc ngày thường.

  • Trần Xuân An tết đan giềng mối mãi Tiên Rồng

    đón tháng giêng giữa mùa khô/ nắng mật ong trên những bờ đường hoa/ tháng giêng vào mọi căn nhà/ hương

  • Tuổi nước độc của Dương Nghiễm Mậu

    'Thập niên sinh tử lưỡng mang mang', câu thơ của Tô Đông Pha như ứng nghiệm vào cuộc đời lận đận của Dương Nghiễm Mậu

  • Phạm Quang Tiễn - Rừng đước Mũi Cà Mau

    Thuở Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống bể/ Sông Mê Kông chảy vào Việt Nam hóa chín con rồng/ Nào ai

  • Tiền lẻ nhét tay Phật: Tính xấu mới của...

    Chuyện người dân đi lễ chùa dúi tiền lẻ vào tay Phật không hề mới, nhiều lời cảnh báo được đưa ra nhưng nó đã trở thành chuyện bình thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế đành ngủ giữa cỏ cây

30.11.2012-23:45

Nhà thơ Thanh Quế

>> Im lặng sống và viết

 

ANH ĐÃ PHÁT HIỆN RA EM

                    Gửi Sương

 

Anh đã phát hiện ra em

Rất chậm và rất muộn

 

Bao đồng cỏ anh qua

Những sắc hoa bên đường quyến rũ

Anh đã ôm đầy cánh tay mình

Bất chợt hiện lên trong cỏ

Một bông hoa dịu dàng sắc hương

 

Mênh mông vườn nối vườn

Anh vừa đi vừa hái bao nhiêu quả

Đến lúc mệt nhoài trong nắng hè ngồi nghỉ

Lấp loáng sau vòm cây

Anh bỗng nhận ra

Chùm quả anh chưa gặp bao giờ

 

Anh đã phát hiện ra em

Đã yêu em

Qua tháng năm mình gặp lại mình

Trong chuyến đi tìm dằng dặc

Em đâu đây hiện ra

Em đâu đây biến mất

Mênh mông không gian

Vô tận thời gian

Một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

Hành tinh mới giữa vòm trời quen thuộc

Ánh sáng chỉ hiện ra khi bóng tối bao trùm

 

 

LÀNG PHÚ THẠNH

 

Làng Phú Thạnh nơi anh sinh ra

dăm gốc bàng

                    một cây đa

                                    nhiều đụn cát

đất khô khốc, bông mọc trên sỏi đá

những ngôi nhà mái rạ gió xô...

 

Nơi anh cùng bạn bè thuở nhỏ

đá bóng bện rơm khô

ít đi học

lêu lổng chơi trò đánh giặc

bên bàu Ngòi rủ nhau trưa tắm mát

chẳng ai dạy câu buồn vẫn ngồi hát nghêu ngao

 

Anh lớn lên

đi khắp đất nước thân yêu

được thấy nhiều nơi, được học nhiều chữ

bao cảnh đẹp say lòng khách lạ

những phố phường níu bước chân anh

nơi sinh ra, anh ít lần ghé lại

chốn cô đơn xe tàu chẳng hề dừng.

 

Đến bây giờ, tuổi đã bốn mươi hơn

lo nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn,

                                          đã nhiều nếm trải

đêm anh thường giật mình thức dậy

nhớ nôn nao cái làng nhỏ sinh mình

như chiếc lá vẫn muốn bay về cội

bao cơn bão đời đau anh vẫn nhớ về nguồn

 

Đến bây giờ tuổi đã bốn mươi hơn

ngồi ngẫm lại những bài thơ anh viết

bao vùng đất, bao con người, bao cảnh đẹp

làng quê anh sao chưa có câu nào

cái làng nghèo suốt một đời trung thực

dăm gốc bàng

                    nhiều đụn cát

                                        gió xô...

 

 

MÌNH MÁ NGÔI NHÀ HOANG

 

Ba ra đi mãi mãi

Mình má ngôi nhà hoang

Quay vào gặp bàn thờ

Quay ra gặp nhang khói

 

Đêm gió lùa lay cửa

Tưởng như ai gọi mình

Nghe tiếng dép nhà bên

Tỉnh giấc nhìn ngơ ngác

 

Ngày nấu cơm cúng chồng

Cúng rồi ăn cơm cúng

Một mình ngồi một mâm

Và cơm mà nghẹn nghẹn

 

Con về chỉ vài bữa

Rồi biền biệt cách xa

Má một mình thăm thẳm

Đêm ngày hình bóng ba

 

Ngôi nhà hoang đơn độc

Dáng má bước xiêu xiêu

Hoàng hôn trắng tóc bạc

Ruột con đau chín chiều...

 

 

NGÀY NGẮN

 

Ngày ngắn tháng ngắn năm ngắn

Bao nhiêu dự định ước mơ

Năm ngắn

Tháng ngắn...

Ngày ngắn...

Mải đi không đợi không chờ

 

Tôi hay suy nghĩ vẩn vơ

Lỡ lúc mình đang làm việc

Trái tim ngừng đập bất ngờ

Bao nhiêu điều dang dở hết

 

Tôi thường ngồi lặng rất lâu

Giữa tháng ngày trôi vùn vụt

 

 

NHÀ THƠ

 

Suốt bao năm ròng rã

Anh cần cù xây dựng những ngôi nhà:

Nhà cho trăng

Nhà cho gió

Nhà cho núi

Nhà cho hoa

Đến nỗi chính anh không có nhà để ở

Anh đành ngủ giữa cỏ cây.

 

THANH QUẾ

 

 

>> Đọc thơ tác giả khác

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.