Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế mải nghe gió thổi trên đồng

10.7.2017-12:30

 

 

THĂM CHỒNG

 

Chị cán bộ xã Hòa Định Đông

Lặn lội trèo non đi thăm chồng

 

Hai tay chị bồng con trước ngực

Sau lưng mang một gùi bánh ngọt

 

Con gái Tuy Hòa quen cày cấy

Giao làm binh vận lại tài hơn

Chú Ba huyện ủy kêu lên thưởng:

Cho phép đi thăm chồng năm hôm

 

Chị cán bộ xã Hòa Định Đông

Lặn lội trèo non đi thăm chồng

 

Anh chồng vừa thắng trận Xuân Phước

Cấp trên cho nghỉ đôi ba ngày

Nhớ con đem mèo ra giỡn nắng

Chị đem con đến đặt trên tay

 

Anh chồng bế con hôn chùn chụt

Chị vợ đóng ngay vai chủ nhà

Mời anh em đến thiệt đông đủ

Hết lo sắp bánh lại pha trà

 

Lính ta vui bữa liên hoan ngọt

Chuyền tay thằng Cu thơm chút chút

Khi ngoảnh lại. Ô hai vợ chồng

Họ đã biến đi đằng nào mất.

 

1-1973

 

 

TRƯỚC NHÀ EM SÔNG VU GIA

 

Trước nhà em sông Vu Gia

sau nhà em cũng lại là dòng sông

anh đi giữa một cánh đồng

ngóng trông bên nọ ngóng trông bên này

 

Nắng mưa đã trải ngàn ngày

đôi dòng sông hóa đôi tay chiến trường

thương sông thương tự ngọn nguồn

thương em từ buổi đưa xuồng anh qua

 

Dịu hiền như khúc dân ca

thẳm sâu chung thủy như là đất quê

sáng như một ánh sao Khuê

tiễn anh đi đón anh về tháng năm

 

Mải nghe gió thổi trên đồng

giật mình đã đứng bên sông đây mà

đò xưa vẫn đợi ta qua

bóng ai đó cứ nhập nhòa  mặt sông

 

Ngày mai vào trận hiệp đồng

quân đi bóng trải trập trùng dưới trăng

biết còn gặp lại hay chăng

nhủ thầm bên nớ vẫn đang đợi chờ

 

Nước xanh mát cả đôi bờ

Vu Gia em bỗng bây giờ của anh…

 

1974

 

 

ĐẤT NƯỚC CÓ NHIỀU TRẺ CON

 

Trong những căn hầm dưới lòng đất tối om

Bom pháo dập liên hồi tơi tả

Tưởng như không một vật gì còn nữa

Bỗng ùa ra rất nhiều trẻ con

 

Nhìn bọn chúng đứa nào cũng ngoan

Khuôn mặt như hoa, mắt đen lay láy

Chúng vui đùa, chạy nhảy

Con tê thằng nớ anh khó đoán tên

Cũng như nhau, chúng cười rộ lên

Sau những tràng bom tọa độ

 

Dường như sau những tháng năm gian khổ

Tôi thấy lòng mình ấm áp dịu êm

Khi tắm trong dòng sông trẻ em

 

Đã mấy lần

Tôi cùng với bà con

Chạy đi cứu các em

Bom địch dội xuống mái trường Hòa Thịnh

Ở Sơn Mỹ, lũ trẻ thoi thóp bên bờ biển

Các em bé Mỹ Lược nhảy nhót đùa vui

Chưa biết mình sắp bị giặc xé làm đôi

quăng vào lửa

Rừng rực đỏ

 

Bạn ơi

Tôi đã thấy nhiều cái chết ở trong đời

Có người mất thây, chỉ nhận ra mái tóc

Có người nát nhừ, chỉ nhận ra manh áo rách

Có những người không còn biết là ai

Nhưng tim tôi chưa buốt đau, nhức nhối đến dường này

Khi ở Đồng Ké

Tôi gặp một bàn tay bé thơ đứt trên vú mẹ

Tôi đã khóc òa: bàn tay nhỏ quá…

 

Vậy mà ngay đêm ấy ở giữa thôn

Tôi lại nghe tiếng cười trẻ con

Như thiếu chúng cuộc đời không còn nữa

Như không còn nước, như không còn lửa

Không ban mai, không cả trời sao

Trẻ con đông vô cùng dù tôi đi đâu về đâu…

 

Hàng ngàn năm qua, hàng ngàn năm sau

Đất nước có nhiều trẻ con

Đất nước cứ sinh sôi cứ tồn tại mãi…

 

Duy Xuyên 6-1974

Nhà thơ Thanh Quế

 

 

CHÚNG TA CÀY

 

Chúng ta đánh trâu cày

Trên đất chúng ta đây

Mảnh đất thần đất thánh

Đã hàng ngàn năm nay

Cha ông chẳng ngừng tay

Khai phá và gìn giữ

Ta cày suốt tháng ngày

Máu, mồ hôi ta đổ

Ta gieo lúa gieo ngô

Mong làm sao no đủ

Nhưng cuộc đời của ta

Chỉ gặt toàn cực khổ

Bởi vì các bạn ơi

Mười sáu năm nay rồi

Lũ giặc đến từng bầy

Ngoặc tay quân bán nước

Chúng giết người thân ta

Giữa lúc đang cày đất

Chúng đốt cửa nhà ta

Lùa ta vào trại, ấp (1)

Nhưng đạp cửa tù ra

Ta vẫn cày tiếp tục

 

Nào đều tay ta cày

Nhanh nhanh lên các bạn

Mặc cho nắng cho mưa

Mặc cho bom cho đạn

Ôi đường cày - đường sống

Ta cày chẳng ngừng tay

Trên đất miền Nam này

Lưỡi cày đưa sáng quắc

Ta cày tung cỏ độc

Ta cày tan quân giặc

Ta cày suốt tháng ngày

Ta cày chẳng ngừng tay

Những đường cày chiến thắng

Hiện lên theo đường cày:

Lúa ngô vàng màu nắng

Hiện lên theo đường cày:

Những làng quê giải phóng

Nào nhanh lên các bạn

Ta cày qua nắng mưa

Ta cày qua bom đạn

Cùng với cả miền Nam

Lưỡi cày ta tiến thẳng

 

Rồi từ trên mảnh đất

Nặng máu và nước mắt

Đất thần thánh thương yêu

Cày xong ta sẽ gieo

Mùa xuân và hạnh phúc…

 

_____

(1) Trại, ấp: Trại tập trung, ấp chiến lược

 

Quảng Ngãi 1970

 

THANH QUẾ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.