Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

19.8.2017-21:30

>> Thư viện Thanh Quế

 

 

ANH KHÔNG THỂ QUÊN EM

 

Anh không thể quên em

Chiếc hôn đằm thắm

Dưới vòm cây xao động

Một đêm hè đầy sao

 

Anh không thể quên em

Tuổi xuân anh đã trôi qua những năm chiến tranh dầu dãi

Bao cô gái nhìn anh như nhìn hòn đất

Em đã đến, cầm tay anh

Trao cho một mặt trời mới mọc

 

Anh không thể quên em

Dù có lúc

Em nhìn anh như một người chưa hề gặp mặt

Anh cũng chẳng thể nào quên em.

 

 

MÙA THU KHÁC

 

Rồi một mùa thu khác sẽ đến

Trời có thể trong hơn, có thể ảm đạm hơn

Như giờ đây trong khu vườn

Đôi ta bên nhau

Là một đôi tình nhân khác

Có thể họ nồng nàn hơn ta

Có thể họ hờ hững hơn ta

Nhưng không phải đôi ta

Với cái run nhè nhẹ tấm lưng em êm ái

Với môi anh khát tìm môi em.

 

 

ANH ĐÃ PHÁT HIỆN RA EM

                        Gửi Sương

 

Anh đã phát hiện ra em

Rất chậm và rất muộn

 

Bao đồng cỏ anh qua

Những sắc hoa bên đường quyến rũ

Anh đã ôm đầy cánh tay mình

Bất chợt hiện lên trong cỏ

Một bông hoa dịu dàng sắc hương

 

Mênh mông vườn nối vườn

Anh vừa đi vừa hái bao nhiêu quả

Đến lúc mệt nhoài trong nắng hè ngồi nghỉ

Lấp loáng sau vòm cây

Anh bỗng nhận ra

Chùm quả anh chưa gặp bao giờ

 

Anh đã phát hiện ra em

Đã yêu em

Qua tháng năm mình gặp lại mình

Trong chuyến đi tìm dằng dặc

Em đâu đây hiện ra

Em đâu đây biến mất

Mênh mông không gian

Vô tận thời gian

Một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

Hành tinh mới giữa vòm trời quen thuộc

Ánh sáng chỉ hiện ra khi bóng tối bao trùm…

 

3.1983

 

 

 

CÓ NHỮNG LÚC

 

Có những lúc trong cơn tức giận

Ta ném vào nhau những rác rưởi trên đời

Dẫm chân lên những lời êm đẹp nhất

Đêm đêm ai thủ thỉ cùng ai

 

Chính lúc ấy, lũ con ta xuất hiện

Sững nhìn ta, chúng khóc vang nhà

Chúng chẳng biết sà vào lòng ai để nghe lời âu yếm

Chúng bị mồ côi khi còn cả mẹ cha

 

- Nín đi con, rồi ba cho chiếc bánh

- Đừng khóc con, mẹ sẽ dẫn đi chơi

- Nào anh xem, thằng Ét mình kháu quá

- Con Lu dạo này ngộ nghĩnh quá thôi

 

Rồi ta biết cho đến khi ta chết

Những lúc kia... còn có thể đến mà

Nhưng lũ con như những cột thu lôi bảo hiểm

Cho sấm sét qua đi... mặt đất hiền hòa…

 

 

ANH VÀ EM CÙNG GIÀ

 

Anh và em cùng già

Anh già trước

Em già sau

Nhưng rồi em sẽ già em ạ

 

Ta sẽ sống với nhau thế nào

Ta sẽ nói với nhau những gì

Ta đối xử với nhau ra sao

Những điều đó ta học theo ngày tháng

 

Những người già học yêu theo cách người già

Cho đến khi chia lìa nhau mãi mãi...

 

25.7.2013

THANH QUẾ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.