Tin mới Xem thêm

  • Trần Thanh Cảnh - Nhất dương chỉ

    Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào

  • Phì cười chuyện nói lái Nam Bộ

    Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

06.10.2017-22:45

 

 

TRONG MƯA

 

Mưa

Mưa đổ ào ào

Trong mưa các con tôi chạy nhảy

Từ trong nhà nhìn ra, tôi gọi:

- Vào ngay, dầm mưa bệnh đó các con!

Nhưng chúng mải đùa vui

Rượt đuổi, ngã lăn

Người bê bết bùn

Rồi xoè tay hứng mưa

Cười sung sướng

Như trong mưa

Chúng được cả trời, mây, sông, biển

- Vào ngay các con, dầm mưa lâu nhiễm lạnh!

 Tiếng tôi gọi tan trong mưa lớn

 

Tôi chỉ có chúng trong đời

Còn chúng nó có cả vũ trụ...

 

 

MÙA MƯA Ở CĂN CỨ

 

Bầu trời nặng như chì

Mây sà sát ngọn cây

Gió đưa mùa mưa tới

Đổ ầm ầm thác xa

 

Ôi mùa mưa mùa mưa

Sao mà ta nhớ mãi

Giọt giọt tê sống lưng

Dòng nước mưa đang chảy

Quên sao mùa mưa ấy

Ta qua dòng sông Tranh

Lũ ào ào kéo tới

Mấy anh em gùi gạo

Dìu nhau sông chơi vơi

Nước dồi lên dập xuống

Thương bạn tôi đứt hơi

Trôi theo dòng nước cuốn

Thu Bồn, Thu Bồn ơi…

 

Ta nhớ mãi Gia Lai

Trên đường đi công tác

Người, ba lô sũng ướt

Mấy đứa ngồi dưới tăng

Rút quai dép nhóm bếp

Nướng sắn ăn cười xòa

Chia nhau nắm thuốc ướt

Vừa hơ vừa bập phà

Gió lạnh lùa hun hút

Xoáy cào cắt thịt da

 

Ôi chiều nay chiều nay

Mưa ào ào như thác

Mưa luồn những cánh rừng

Mưa chạy ùa ra sông

Mưa đập cành gãy nát

Xô núi đá xuống đường

Ta bước trong mưa trút

Lúa nhà ai đang suốt

Các cô cười vang vang

Đơn vị nào hành quân

Bước chân đi rầm rập

Tăng, pháo chuyển chập chùng

Ô tô vù tóe nước

Chiến trường như gần sát

Dưới bầu trời mưa sa

 

Mưa ở vùng căn cứ

Mưa tràn xuống đồng bằng

Kìa mùa khô đã tới

Trong trùng trùng mưa giăng…

 

Trà My 10.1972

>> Thư viện Thanh Quế

 

 

ĐI TRONG ĐÊM MƯA HUẾ

 

Mưa liên miên hàng triệu ngón tay gõ lên thanh sắt cầu Tràng Tiền

tí tách trên những con đường nhựa

sông Hương xanh đã đục mờ màu sữa

tôi đi

khắp cả người mưa xối

như một kẻ say sưa đi tìm cái mới

nhưng tôi đâu có phải thi nhân

tôi chỉ là đứa con xa thành phố lâu ngày trở lại

tôi nhìn những hàng cây

những ghế đá công viên

                                    những con cóc đang phun nước

những chiếc cầu những ngôi nhà khi mờ khi tỏ

dưới lan can hè phố

những đôi trai gái bước êm

tôi không nhớ mình đi trên con đường nào nữa

một người con gái áo trắng đi qua như vệt sáng dài

lòng tôi nghe như say

ôi đêm nay

đêm mùa mưa như cho tôi được sống lại buổi đầu

thành phố trong ký ức tôi thương thương nhớ nhớ

và bỗng thấy tâm hồn mình trong trẻo quá

tôi không muốn vào nhà ai và tìm một người nào

mặc cho cơn mưa đưa tôi đi đâu đến đâu

để tôi được đẫm mình trong một niềm vui

một khúc nhạc muôn đời của thiên nhiên ban tặng

bởi tôi đã lội trong bùn, đi trong bao cơn mưa chiến khu với bao trận đánh

để có ngày giải phóng

tôi trở về dầm mưa như một đứa trẻ thơ

dù cuộc đời tôi có ngắn

tôi sẽ yêu đến chết thành phố này

yêu những giọt mưa trên thanh sắt cầu Tràng Tiền gõ nhịp.

 

Huế 9.1975

THANH QUẾ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

>> Lê Thuý Bắc vo tròn bóng nắng trong tay

>> Lê Hương mắt thu buồn ngậm đắng gió heo may

>> Lê Huy Quang nâng chén rượu quê sẻ chia im lặng

>> Trương Tuyết Mai đi tìm không gian của mẹ

>> Hoàng Xuân Tuyền ôi cái ngày tai được trả tự do

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của lửa

>> Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

>> Châu Đăng Khoa sinh tử đôi bờ lạnh

>> Xuân Trà lênh loang vệt nắng vẫy chiều

>> Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

>> Nguyễn Hồng níu vào chữ để ghìm đau

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.