Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

11.9.2017-00:30

 

 

CÓ MỘT LẦN

 

Có một lần Ở xứ sở xa lạ

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường

Thấy con đường thân quen như con đường bao năm tôi dạo bước

Tôi nhìn hàng cây

Giống hàng cây quê tôi - nơi mẹ chôn núm ruột

Và bầu trời như thân thuộc đã ngàn năm

Và nắng màu mật ong

Như từ nhỏ đã cùng tôi bầu bạn

Tôi đứng lên

Vịn song cửa nhìn xa xa

Trên dòng sông Một con tàu đi qua

Ôi sao kỳ lạ

Giống một con tàu tôi từng gặp trong mơ…

 

 

NGÀY TÔI CÒN THƠ TRẺ

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đất sét nặn ông trời

Và nói chuyện với ông ta suốt buổi

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đá cuội chất lâu đài

Rồi ngủ ngay ở đấy

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi đã lấy cành dương làm ngựa cưỡi

Phi thẳng lên trời…

 

Tôi từng nói chuyện với cỏ với cây

Với cục đất, hòn than, chiếc lá

Tất cả đều là bạn của tôi

Và tôi thấy mình thực là hạnh phúc

Cái hạnh phúc - ngày nay ở tuổi năm mươi Không còn có nữa

Bởi vì tôi vĩnh viễn xa rồi

Cái ngày còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi…

 

 

LÀNG

 

Làng núp dưới những gốc bàng, sát kề bên những động cát. Những trưa hè, gió nồm lên cát bay xào xạc. Những chiều êm, sóng vỗ nhẹ mặt ghềnh.

 

Ruộng ít lại nhiều rộc trồng khoai bởi nơi đây chỉ sỏi đá và đất cát. Bà con lầm lũi quanh năm để kiếm những củ khoai dưới nắng trời cháy mặt.

 

Sau chiến tranh, làng càng tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà chỉ còn nền, những cánh đồng mọc đầy cỏ lác. Bà con trở về dựng những căn chòi, cuốc đất trồng những vồng khoai.

 

Một ông già từ thành phố trở về, chỉ mong khi chết được chôn trên mảnh đất quê, chỉ mong đêm đêm được nghe giọng bài chòi lảnh lót.

 

Có những chàng trai được sinh ra ở quê người khi cha mẹ đi làm ăn xa hàng ngàn cây số. Nay trở về để nhận bà con dòng họ, để được nghe giọng nói quê hương sóng cát âm vang...

 

Tôi tự hỏi: Chẳng biết ở nơi nghèo khổ này có cái gì mà neo trái tim họ lại, để khi sống nơi đây họ rất mực yêu thương, để khi xa họ luôn luôn buồn nhớ? Chẳng lẽ chỉ vì những gốc bàng, những động cát, vồng khoai...

 

THANH QUẾ

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.