Tin mới Xem thêm

  • Phạm Thanh Thuý - Con chép lửa

    Ngày hôm ấy, trước khi lên đường vào nam thăm người anh trai thất lạc hồi chiến tranh, ông Tuệ mời tôi sang nhà uống trà, và nhờ trông nom nhà

  • Để chia sẻ và thông hiểu

    Trường hợp mạng xã hội phản ánh bác sĩ bỏ mặc bệnh nhi do người nhà chưa đóng tiền ở một bệnh viện ngoại thành TP.HCM mới đây được xác minh

  • Hãy khởi nghiệp bằng... đọc sách

    Thi hào Nga A.Puskin từng nói: “Đọc sách là cách học tốt nhất”. Không chỉ dừng lại ở mức độ là cách học tốt nhất, đến nay nhìn vào tương quan phát triển của các nước trên thế giới, có thể dễ dàng nhận ra những đất nước phát triển về mặt kinh tế cũng là những nước có tỉ lệ người đọc sách cao…

  • Hồ Anh Thái & Không ra nước mắt

    Trên chuyến bay từ Bangkok sang Bangalore, Diệp ngồi cạnh một doanh nhân Hàn Quốc. Anh Hàn Quốc đã sang làm ăn ở Bangalore

  • Trần Xuân An quê là giọng nói

    xưa thơm chín dặm trăm làng/ nay sưa ngàn lần, thơm ngát/ nhớ tuổi chạy ào, áo trạc/ vắt nhanh lên mấy thân cừa

  • Mục đích của văn chương

    Văn chương nghệ thuật có ngai vàng riêng, ngồi ở trên ấy có thể là vua mà cũng có thể là phó thường dân. Nhưng họ lên ngai là do mọi người tôn lên, do lịch sử khẳng định, chứ đương thời họ cũng sống bình thường, làm thơ chỉ là một việc tự nhiên trong cuộc sống

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

11.9.2017-00:30

 

 

CÓ MỘT LẦN

 

Có một lần Ở xứ sở xa lạ

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường

Thấy con đường thân quen như con đường bao năm tôi dạo bước

Tôi nhìn hàng cây

Giống hàng cây quê tôi - nơi mẹ chôn núm ruột

Và bầu trời như thân thuộc đã ngàn năm

Và nắng màu mật ong

Như từ nhỏ đã cùng tôi bầu bạn

Tôi đứng lên

Vịn song cửa nhìn xa xa

Trên dòng sông Một con tàu đi qua

Ôi sao kỳ lạ

Giống một con tàu tôi từng gặp trong mơ…

 

 

NGÀY TÔI CÒN THƠ TRẺ

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đất sét nặn ông trời

Và nói chuyện với ông ta suốt buổi

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đá cuội chất lâu đài

Rồi ngủ ngay ở đấy

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi đã lấy cành dương làm ngựa cưỡi

Phi thẳng lên trời…

 

Tôi từng nói chuyện với cỏ với cây

Với cục đất, hòn than, chiếc lá

Tất cả đều là bạn của tôi

Và tôi thấy mình thực là hạnh phúc

Cái hạnh phúc - ngày nay ở tuổi năm mươi Không còn có nữa

Bởi vì tôi vĩnh viễn xa rồi

Cái ngày còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi…

 

 

LÀNG

 

Làng núp dưới những gốc bàng, sát kề bên những động cát. Những trưa hè, gió nồm lên cát bay xào xạc. Những chiều êm, sóng vỗ nhẹ mặt ghềnh.

 

Ruộng ít lại nhiều rộc trồng khoai bởi nơi đây chỉ sỏi đá và đất cát. Bà con lầm lũi quanh năm để kiếm những củ khoai dưới nắng trời cháy mặt.

 

Sau chiến tranh, làng càng tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà chỉ còn nền, những cánh đồng mọc đầy cỏ lác. Bà con trở về dựng những căn chòi, cuốc đất trồng những vồng khoai.

 

Một ông già từ thành phố trở về, chỉ mong khi chết được chôn trên mảnh đất quê, chỉ mong đêm đêm được nghe giọng bài chòi lảnh lót.

 

Có những chàng trai được sinh ra ở quê người khi cha mẹ đi làm ăn xa hàng ngàn cây số. Nay trở về để nhận bà con dòng họ, để được nghe giọng nói quê hương sóng cát âm vang...

 

Tôi tự hỏi: Chẳng biết ở nơi nghèo khổ này có cái gì mà neo trái tim họ lại, để khi sống nơi đây họ rất mực yêu thương, để khi xa họ luôn luôn buồn nhớ? Chẳng lẽ chỉ vì những gốc bàng, những động cát, vồng khoai...

 

THANH QUẾ

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.