Tin mới Xem thêm

  • Tiểu thuyết Mỹ nhân nơi đồng cỏ của Lê Hoài...

    Bằng cách phản ánh thông qua cái đẹp, tiểu thuyết "Mỹ nhân nơi đồng cỏ" (NXB Hội Nhà văn, 2017) của nhà văn Lê Hoài Nam đã làm sống lại

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

11.9.2017-00:30

 

 

CÓ MỘT LẦN

 

Có một lần Ở xứ sở xa lạ

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường

Thấy con đường thân quen như con đường bao năm tôi dạo bước

Tôi nhìn hàng cây

Giống hàng cây quê tôi - nơi mẹ chôn núm ruột

Và bầu trời như thân thuộc đã ngàn năm

Và nắng màu mật ong

Như từ nhỏ đã cùng tôi bầu bạn

Tôi đứng lên

Vịn song cửa nhìn xa xa

Trên dòng sông Một con tàu đi qua

Ôi sao kỳ lạ

Giống một con tàu tôi từng gặp trong mơ…

 

 

NGÀY TÔI CÒN THƠ TRẺ

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đất sét nặn ông trời

Và nói chuyện với ông ta suốt buổi

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đá cuội chất lâu đài

Rồi ngủ ngay ở đấy

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi đã lấy cành dương làm ngựa cưỡi

Phi thẳng lên trời…

 

Tôi từng nói chuyện với cỏ với cây

Với cục đất, hòn than, chiếc lá

Tất cả đều là bạn của tôi

Và tôi thấy mình thực là hạnh phúc

Cái hạnh phúc - ngày nay ở tuổi năm mươi Không còn có nữa

Bởi vì tôi vĩnh viễn xa rồi

Cái ngày còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi…

 

 

LÀNG

 

Làng núp dưới những gốc bàng, sát kề bên những động cát. Những trưa hè, gió nồm lên cát bay xào xạc. Những chiều êm, sóng vỗ nhẹ mặt ghềnh.

 

Ruộng ít lại nhiều rộc trồng khoai bởi nơi đây chỉ sỏi đá và đất cát. Bà con lầm lũi quanh năm để kiếm những củ khoai dưới nắng trời cháy mặt.

 

Sau chiến tranh, làng càng tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà chỉ còn nền, những cánh đồng mọc đầy cỏ lác. Bà con trở về dựng những căn chòi, cuốc đất trồng những vồng khoai.

 

Một ông già từ thành phố trở về, chỉ mong khi chết được chôn trên mảnh đất quê, chỉ mong đêm đêm được nghe giọng bài chòi lảnh lót.

 

Có những chàng trai được sinh ra ở quê người khi cha mẹ đi làm ăn xa hàng ngàn cây số. Nay trở về để nhận bà con dòng họ, để được nghe giọng nói quê hương sóng cát âm vang...

 

Tôi tự hỏi: Chẳng biết ở nơi nghèo khổ này có cái gì mà neo trái tim họ lại, để khi sống nơi đây họ rất mực yêu thương, để khi xa họ luôn luôn buồn nhớ? Chẳng lẽ chỉ vì những gốc bàng, những động cát, vồng khoai...

 

THANH QUẾ

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.