Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Quế với cục đất, hòn than, chiếc lá

11.9.2017-00:30

 

 

CÓ MỘT LẦN

 

Có một lần Ở xứ sở xa lạ

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường

Thấy con đường thân quen như con đường bao năm tôi dạo bước

Tôi nhìn hàng cây

Giống hàng cây quê tôi - nơi mẹ chôn núm ruột

Và bầu trời như thân thuộc đã ngàn năm

Và nắng màu mật ong

Như từ nhỏ đã cùng tôi bầu bạn

Tôi đứng lên

Vịn song cửa nhìn xa xa

Trên dòng sông Một con tàu đi qua

Ôi sao kỳ lạ

Giống một con tàu tôi từng gặp trong mơ…

 

 

NGÀY TÔI CÒN THƠ TRẺ

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đất sét nặn ông trời

Và nói chuyện với ông ta suốt buổi

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi thường lấy đá cuội chất lâu đài

Rồi ngủ ngay ở đấy

 

Ngày tôi còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi

Tôi đã lấy cành dương làm ngựa cưỡi

Phi thẳng lên trời…

 

Tôi từng nói chuyện với cỏ với cây

Với cục đất, hòn than, chiếc lá

Tất cả đều là bạn của tôi

Và tôi thấy mình thực là hạnh phúc

Cái hạnh phúc - ngày nay ở tuổi năm mươi Không còn có nữa

Bởi vì tôi vĩnh viễn xa rồi

Cái ngày còn thơ trẻ

Ở làng Phú Thạnh tôi…

 

 

LÀNG

 

Làng núp dưới những gốc bàng, sát kề bên những động cát. Những trưa hè, gió nồm lên cát bay xào xạc. Những chiều êm, sóng vỗ nhẹ mặt ghềnh.

 

Ruộng ít lại nhiều rộc trồng khoai bởi nơi đây chỉ sỏi đá và đất cát. Bà con lầm lũi quanh năm để kiếm những củ khoai dưới nắng trời cháy mặt.

 

Sau chiến tranh, làng càng tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà chỉ còn nền, những cánh đồng mọc đầy cỏ lác. Bà con trở về dựng những căn chòi, cuốc đất trồng những vồng khoai.

 

Một ông già từ thành phố trở về, chỉ mong khi chết được chôn trên mảnh đất quê, chỉ mong đêm đêm được nghe giọng bài chòi lảnh lót.

 

Có những chàng trai được sinh ra ở quê người khi cha mẹ đi làm ăn xa hàng ngàn cây số. Nay trở về để nhận bà con dòng họ, để được nghe giọng nói quê hương sóng cát âm vang...

 

Tôi tự hỏi: Chẳng biết ở nơi nghèo khổ này có cái gì mà neo trái tim họ lại, để khi sống nơi đây họ rất mực yêu thương, để khi xa họ luôn luôn buồn nhớ? Chẳng lẽ chỉ vì những gốc bàng, những động cát, vồng khoai...

 

THANH QUẾ

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.