Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thanh Tùng người về như khách lạ

09.9.2017-10:30

 

 

NGƯỜI VỀ

 

Nắng nghẹn mình đầu ngõ

Quả đeo buồn lưng cây

Người về như khách lạ

Ngỡ ngàng đầy hai tay

 

Một năm nắng chưa úa

Một năm gió chưa già

Lá vẫn đầy sân hẹp

Sao ta chẳng còn ta?

 

Chân leo dốc Trường Sơn

Giờ mỏi giữa sân nhà

Muốn lăn vào lòng mẹ

Như những ngày còn thơ

 

Tiếng mẹ run như sóng

Tiếng mẹ mềm như tơ

Mẹ cười hay mẹ khóc

Chỉ thấy mắt ta mờ

 

 

THẤT TÌNH

 

Em để lại trong tim tôi một mũi dao

Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút

Tôi mang nó suốt đời,

Còn em thì không biết

 

Những mùa thu ướt máu vẫn đi về

Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu

Tôi chữa bằng rượu thôi

Hết rượu,

Tôi uống cả mùa thu

Cả những chiều đông lướt thướt

Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa

Mũi dao ngày xưa

Nhưng có sao,

Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu

Cả mũi dao ngày xưa

Cũng phải say mềm.

 

THANH TÙNG

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.