Tin mới Xem thêm

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

  • Gắn kết sức mạnh nguồn cội

    Nét độc đáo của dân tộc ta là có chung ngày Giỗ Tổ (mùng 10 tháng 3 âm lịch). Ngày Giỗ Tổ nhắc nhở chúng ta nhớ ơn các Vua Hùng đã có công dựng nước, tri ân công lao các bậc tiền nhân trong lịch sử dựng nước, giữ nước hàng ngàn năm của dân tộc.

  • Bùi Công Minh & Tuỳ bút Phong Châu

    Đất Tổ ngày lặng trời. Ngẩng đầu, mây Nghĩa Lĩnh. Mẫu Thượng ngàn phả cơn gió ấm, lâng lâng sống lại thời hồng hoang, chân ngỡ ngàng

  • Nguyễn Văn Thọ & Mùi thuốc súng

    Chiến tranh chấm dứt. Anh đòi trở về quê nằng nặc, từ chối tất cả mọi ưu đãi, thăng hàm, đề bạt, chỉ mong về quê. Với anh, cuộc chiến đã xong

  • Tranh luận dữ dội về cuốn tiểu thuyết lịch...

    Cuốn tiểu thuyết lịch sử đoạt giải Sách quốc gia "Chim ưng và chàng đan sọt" có đoạn tả cảnh ân ái giữa nhân vật lịch sử Trần Khánh Dư và công chúa Thiên Thụy, bị nhiều độc giả phản ứng dữ dội, cho là dung tục, phản cảm.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thơ lục bát của Trần Lê Khánh

19.10.2016-19:45

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

 >> Cảnh giới của lá

 

 

NGƯỜI ĐI

 

người đi bỏ lại bầu trời

đem theo kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

 

TẠP BÚT

 

chờ người nhầu cả bóng râm

lá xanh lá úa lặng câm trên cành

nắng tàn ngày bỏ trời xanh

hoá người mộng đỏ thâu canh bóng mình

 

 

THUỶ CHUNG

 

người nhóm lửa đốt trăng sao

cạn dầu đèn cháy cồn cào ruột gan

ngày mai trái đất hoang tàn

mặt trời càng đỏ dung nhan của mình

 

 

TẢNG BĂNG MỀM

 

thêm chút nắng đổ trên cây

là thêm chút lá che bầy cỏ non

mặn nồng máu chảy tim mòn

thêm gì vào nắng để còn màu phai

lá rơi cho cỏ mọc dài

hay cho tàn úa hình hài cốt gân

thêm chút chút, bớt dần dần

bỗng dòng máu đỏ chạy rần hư vô

 

 

BỨC HOẠ RỖNG

 

hàng cây ở buổi chợ chiều

hỏi người có thích bóng nhiều suy tư

bóng dài ngắn bóng thiên thu

bóng to bóng nhỏ bóng từ trong tâm

bóng dày mỏng bóng âm thầm

bóng chờ chiếc bóng lặng câm bỏ về

bóng nhạt đậm bóng lê thê

bóng người ngồi khóc bóng đêm ngồi rầu

ngày mai bóng có đi lâu

chợ chiều người gói đêm thâu về nhà

 

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

LẠNH

 

chiếc lá bỗng lạnh sống lưng

khi tia nắng đỏ tự dưng về trời

bầy cỏ run rẩy cuộc đời

tình cho đi hết là lời không xong

lá thay lá từ trong lòng

cỏ ra cỏ mà lệ long lanh nằm

hàng cây đứng mắt xa xăm

ánh đèn phố đỏ về thăm lạnh lùng

 

 

ĐÈN LỒNG THAY TRĂNG

 

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hoá gió bay đi lạnh lùng

 

 

ĐỒNG ĐIỆU

 

đành rằng sông chảy từ non

mà sao con sóng mãi còn tương tư

gió gieo mây nước chảy mù

đôi bờ uốn lượn ngục tù thế thân

sóng ngoi mặt nước bao lần

có quay nhìn được tình dần phôi pha

bần thần dãy núi đứng xa

nhấp nhô như sóng hóa ra vì tình

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.