Tin mới Xem thêm

  • Ma Văn Kháng & Khách lạ đến nhà

    Bà Chín từ thành phố về đến nhà thì có người đàn bà lạ mặt, tuổi chòm chèm bốn chục gõ cửa: - Ủa, nghe tin chị mới lên thăm ảnh trên thành phố

  • Phạm Đình Phú & một thời bi tráng

    Bệnh viện tiền phương/ Một thời và muôn thuở// Bức tranh hoành tráng đến vô cùng/ Bức tranh vẽ trên nền đạn lửa/ Gam màu rực rỡ sáng mênh mông/ Kí ức thẳm sâu/ Tràn trề/ Sống động/ Diệu kì như giấc chiêm bao/ Những ca mổ thâu đêm/ Những thương binh hiểm nghèo được cứu sống/ Còn mắc giăng trong nỗi nhớ ngọt ngào

  • Y Nguyên & Nhọc nhằn rơm rạ...

    Nhà nuôi bò nhiều. Mỗi mùa gặt đến, ba mẹ nhọc nhằn gấp đôi nhà người ta. Gặt, đập, ra lúa hột xong, ba tất tả bảo mẹ: lúa giao mẹ

  • Truyện cực ngắn Nguyễn Ngọc Thu - 1

    Tội nghiệp cây hoa sữa ngày nào cũng phải chịu sự phán xét của con người. Người thì nói thoang thoảng hương thơm dễ chịu; kẻ lại chê mùi hăng hắc khó gần. Thế mới biết bao nhiêu chuyện đời thật khó phân giải đâu là phải - trái, đúng - sai ?...

  • Đáng sợ với "bệnh" sống ảo!

    Nhiều nhà tâm lý học định danh cho lối sống thích thể hiện bản thân, tàn nhẫn đến lạnh lùng, man rợ đến độ hồn nhiên như thế của một bộ phận

  • Người Việt nói dối: Con số và viễn cảnh

    Trong một khảo sát được công bố mới đây của nhóm nghiên do Giáo sư, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Ngọc Thêm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thơ lục bát của Trần Lê Khánh

19.10.2016-19:45

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

 >> Cảnh giới của lá

 

 

NGƯỜI ĐI

 

người đi bỏ lại bầu trời

đem theo kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

 

TẠP BÚT

 

chờ người nhầu cả bóng râm

lá xanh lá úa lặng câm trên cành

nắng tàn ngày bỏ trời xanh

hoá người mộng đỏ thâu canh bóng mình

 

 

THUỶ CHUNG

 

người nhóm lửa đốt trăng sao

cạn dầu đèn cháy cồn cào ruột gan

ngày mai trái đất hoang tàn

mặt trời càng đỏ dung nhan của mình

 

 

TẢNG BĂNG MỀM

 

thêm chút nắng đổ trên cây

là thêm chút lá che bầy cỏ non

mặn nồng máu chảy tim mòn

thêm gì vào nắng để còn màu phai

lá rơi cho cỏ mọc dài

hay cho tàn úa hình hài cốt gân

thêm chút chút, bớt dần dần

bỗng dòng máu đỏ chạy rần hư vô

 

 

BỨC HOẠ RỖNG

 

hàng cây ở buổi chợ chiều

hỏi người có thích bóng nhiều suy tư

bóng dài ngắn bóng thiên thu

bóng to bóng nhỏ bóng từ trong tâm

bóng dày mỏng bóng âm thầm

bóng chờ chiếc bóng lặng câm bỏ về

bóng nhạt đậm bóng lê thê

bóng người ngồi khóc bóng đêm ngồi rầu

ngày mai bóng có đi lâu

chợ chiều người gói đêm thâu về nhà

 

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

LẠNH

 

chiếc lá bỗng lạnh sống lưng

khi tia nắng đỏ tự dưng về trời

bầy cỏ run rẩy cuộc đời

tình cho đi hết là lời không xong

lá thay lá từ trong lòng

cỏ ra cỏ mà lệ long lanh nằm

hàng cây đứng mắt xa xăm

ánh đèn phố đỏ về thăm lạnh lùng

 

 

ĐÈN LỒNG THAY TRĂNG

 

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hoá gió bay đi lạnh lùng

 

 

ĐỒNG ĐIỆU

 

đành rằng sông chảy từ non

mà sao con sóng mãi còn tương tư

gió gieo mây nước chảy mù

đôi bờ uốn lượn ngục tù thế thân

sóng ngoi mặt nước bao lần

có quay nhìn được tình dần phôi pha

bần thần dãy núi đứng xa

nhấp nhô như sóng hóa ra vì tình

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.