Tin mới Xem thêm

  • Phạm Sỹ Sáu & cảm thức nhân sinh

    Giữa đám đông những người viết văn làm thơ, không khó để nhận ra một người đàn ông tóc hớt cao, bụng hơi phè ra dáng quan

  • Người Việt, tên Tây

    Hồi mới ra trường, tôi đi làm cho một công ty nước ngoài. Không ít lần tôi thấy sếp - một chị người Mỹ lai - dường như cáu kỉnh với mình. Nguyên nhân thường là chị gọi nhưng tôi không trả lời.

  • Vũ Thị Huyền Trang & Giải cứu

    Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn vừa gửi công văn hỏa tốc kêu gọi cả nước giải cứu thịt lợn. Sau khi giá thịt lợn hơi đã giảm xuống

  • Làm thế nào để không dừng ở… giấc mơ

    Có thể nói, giấc mơ đưa sách Việt ra thế giới để giới thiệu nền văn học Việt Nam, giới thiệu những nét hay, đẹp của đất nước, văn hóa, con người Việt Nam chưa bao giờ tắt. Không dưới chục hội thảo, tọa đàm, hội nghị để tìm hướng đi cho sách Việt được đưa ra nhưng cho đến nay điều ấy vẫn chỉ là… giấc mơ

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của...

    Sao anh không nói sớm/ Mùa thu đã cạn rồi/ Tóc đen rồi chớm bạc/ Môi hồng cũng phai phôi/ Mưa mùa đông chưa thấm/ Đã khuyết nửa vòng ôm/ Chưa kịp quàng khăn ấm/ Lạnh đã ngấm vào tim/ Nụ cười chưa kịp tắt/ Nước mắt đã hoen sầu/ Nỗi buồn còn váng vất/ Niềm vui đã qua mau

  • Quảng bá văn học cần chiến lược quốc gia

    Chưa bao giờ sách văn học nước ngoài lại xuất hiện trên các kệ sách nhiều như bây giờ. Hầu hết các tác phẩm văn học đình đám

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thơ lục bát của Trần Lê Khánh

19.10.2016-19:45

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

 >> Cảnh giới của lá

 

 

NGƯỜI ĐI

 

người đi bỏ lại bầu trời

đem theo kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

 

TẠP BÚT

 

chờ người nhầu cả bóng râm

lá xanh lá úa lặng câm trên cành

nắng tàn ngày bỏ trời xanh

hoá người mộng đỏ thâu canh bóng mình

 

 

THUỶ CHUNG

 

người nhóm lửa đốt trăng sao

cạn dầu đèn cháy cồn cào ruột gan

ngày mai trái đất hoang tàn

mặt trời càng đỏ dung nhan của mình

 

 

TẢNG BĂNG MỀM

 

thêm chút nắng đổ trên cây

là thêm chút lá che bầy cỏ non

mặn nồng máu chảy tim mòn

thêm gì vào nắng để còn màu phai

lá rơi cho cỏ mọc dài

hay cho tàn úa hình hài cốt gân

thêm chút chút, bớt dần dần

bỗng dòng máu đỏ chạy rần hư vô

 

 

BỨC HOẠ RỖNG

 

hàng cây ở buổi chợ chiều

hỏi người có thích bóng nhiều suy tư

bóng dài ngắn bóng thiên thu

bóng to bóng nhỏ bóng từ trong tâm

bóng dày mỏng bóng âm thầm

bóng chờ chiếc bóng lặng câm bỏ về

bóng nhạt đậm bóng lê thê

bóng người ngồi khóc bóng đêm ngồi rầu

ngày mai bóng có đi lâu

chợ chiều người gói đêm thâu về nhà

 

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

LẠNH

 

chiếc lá bỗng lạnh sống lưng

khi tia nắng đỏ tự dưng về trời

bầy cỏ run rẩy cuộc đời

tình cho đi hết là lời không xong

lá thay lá từ trong lòng

cỏ ra cỏ mà lệ long lanh nằm

hàng cây đứng mắt xa xăm

ánh đèn phố đỏ về thăm lạnh lùng

 

 

ĐÈN LỒNG THAY TRĂNG

 

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hoá gió bay đi lạnh lùng

 

 

ĐỒNG ĐIỆU

 

đành rằng sông chảy từ non

mà sao con sóng mãi còn tương tư

gió gieo mây nước chảy mù

đôi bờ uốn lượn ngục tù thế thân

sóng ngoi mặt nước bao lần

có quay nhìn được tình dần phôi pha

bần thần dãy núi đứng xa

nhấp nhô như sóng hóa ra vì tình

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.