Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Thị Ánh Huỳnh & Bạn của má tôi

    Những đứa con mà má dắt đi qua hết những nắng mưa cay cực của đời, đang lần lượt xa tay má, để lại nơi mái nhà một khoảng

  • Nhà văn bị hay… được 'tuýt còi'?!

    Có một sự thật trớ trêu đang diễn ra hiện nay: Tác phẩm văn học bị “tuýt còi” lại gây ra tác dụng ngược, độc giả không những quay lưng mà còn háo hức đi tìm sản phẩm bị cấm, vô tình tạo điều kiện cho cuốn sách ấy trở nên nổi tiếng.

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Nhìn lại các vụ đại án tham nhũng...

    Rồi đây những cán bộ tha hóa, biến chất sẽ phải chịu những hình thức xử phạt tương ứng với tội lỗi họ gây ra. Nhưng điều dư luận quan tâm, mong mỏi hiện nay là vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng cần phải được thực hiện ráo riết, quyết liệt, hiệu quả hơn nữa

  • Tư duy vành móng ngựa

    Thời làm phóng viên nội chính, có ba thứ thuộc về phòng xử án vẫn luôn ám ảnh tôi. Đó là vành móng ngựa, còng tay và áo tù.

  • Trần Thế Tuyển gõ cửa một thời

    Mưa xuân như níu bước chân/ Ta về thăm lại làng gần, thôn xa./ Năm dài tháng rộng như hoa/ Lối về xưa nhớ lối ra bây giờ./ Những năm lúa chín ngập bờ/ Trai làng ra trận, đêm mơ hội mùa./ Mưa xuân ai đợi ai chờ/ Hoa xoan dẫn lối câu thơ mơ màng./ Chiếu chèo em hát tặng chàng/ “Bài ca năm tấn”, có sang đón về.

Chân dung Xem thêm

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Bùi Giáng 20 năm về chín suối đá vàng

    Bùi thi sĩ lúc sinh thời vốn đã gieo vào nhân gian những cái nhìn không đồng nhất, sau khi qua đời lại “thách đố” mọi người tiệm cận với bản lai

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thơ lục bát của Trần Lê Khánh

19.10.2016-19:45

>> Giọt sáng đi ngủ sâu

>> Bóng đêm vỗ cánh

 >> Cảnh giới của lá

 

 

NGƯỜI ĐI

 

người đi bỏ lại bầu trời

đem theo kim chỉ khâu lời gió bay

mũi nào đau nhói đêm nay

chẻ đôi tiếng sét bên này mưa tuôn

 

 

TẠP BÚT

 

chờ người nhầu cả bóng râm

lá xanh lá úa lặng câm trên cành

nắng tàn ngày bỏ trời xanh

hoá người mộng đỏ thâu canh bóng mình

 

 

THUỶ CHUNG

 

người nhóm lửa đốt trăng sao

cạn dầu đèn cháy cồn cào ruột gan

ngày mai trái đất hoang tàn

mặt trời càng đỏ dung nhan của mình

 

 

TẢNG BĂNG MỀM

 

thêm chút nắng đổ trên cây

là thêm chút lá che bầy cỏ non

mặn nồng máu chảy tim mòn

thêm gì vào nắng để còn màu phai

lá rơi cho cỏ mọc dài

hay cho tàn úa hình hài cốt gân

thêm chút chút, bớt dần dần

bỗng dòng máu đỏ chạy rần hư vô

 

 

BỨC HOẠ RỖNG

 

hàng cây ở buổi chợ chiều

hỏi người có thích bóng nhiều suy tư

bóng dài ngắn bóng thiên thu

bóng to bóng nhỏ bóng từ trong tâm

bóng dày mỏng bóng âm thầm

bóng chờ chiếc bóng lặng câm bỏ về

bóng nhạt đậm bóng lê thê

bóng người ngồi khóc bóng đêm ngồi rầu

ngày mai bóng có đi lâu

chợ chiều người gói đêm thâu về nhà

 

Nhà thơ Trần Lê Khánh

 

 

LẠNH

 

chiếc lá bỗng lạnh sống lưng

khi tia nắng đỏ tự dưng về trời

bầy cỏ run rẩy cuộc đời

tình cho đi hết là lời không xong

lá thay lá từ trong lòng

cỏ ra cỏ mà lệ long lanh nằm

hàng cây đứng mắt xa xăm

ánh đèn phố đỏ về thăm lạnh lùng

 

 

ĐÈN LỒNG THAY TRĂNG

 

thêm chiếc lá vào tàn thu

làm cơn gió bỗng chần chừ heo may

cây đau rơi lá chật trầy

lá đau vì giấc mộng đầy lối xưa

người đo nước mắt cho vừa

cắt may chưa khéo bông đùa bờ mi

thêm gì để bớt chia ly

con đường hoá gió bay đi lạnh lùng

 

 

ĐỒNG ĐIỆU

 

đành rằng sông chảy từ non

mà sao con sóng mãi còn tương tư

gió gieo mây nước chảy mù

đôi bờ uốn lượn ngục tù thế thân

sóng ngoi mặt nước bao lần

có quay nhìn được tình dần phôi pha

bần thần dãy núi đứng xa

nhấp nhô như sóng hóa ra vì tình

 

TRẦN LÊ KHÁNH

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.