Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thuận Ánh tự tình đêm

26.12.2017-22:00

Nhà thơ trẻ Thuận Ánh

 

 

TỰ TÌNH ĐÊM

 

Sợ những sợi buồn

len lỏi giữa cuộc vui.

Sợ những hạt mưa lạc rơi

trong ngày nắng ngọt.

Sợ nói tiếng yêu thương

nghẹn giữa chừng tiếng nấc.

Rốt cuộc em sợ riêng mình

chẳng trọn một niềm tin.

 

Có những vô tình

chạm đáy của tim.

Chẳng trách anh đâu

chỉ trách mình nhạy cảm.

Có những dĩ vãng nổi chìm

chẳng rượu nào chôn cất hẳn.

Đêm hiện về

nhói lắm

buốt đông buồn.

 

Em lấy trắc trở, oái oăm

sắc lạnh cứa vào đêm.

Lòng như bão tố

cuồng phong nhức nhối.

Chỉ có đêm vẫn yên bình

như chưa bao giờ nông nổi.

Mà môi em khô

khắc khoải tiếng yêu người.

 

 

THƠ VIẾT CHO MÌNH

 

Chúng mình 
đều là những đàn bà đã cũ
của một người đàn ông.
Từng quắt quay yêu người ta
cho cạn má hồng
một thuở.
Nhưng chẳng có nghĩa duyên 
làm chồng làm vợ.
Nên thản nhiên nửa đời
gặp nhau ở hội độc thân.
Người ta vẫn mải mê

chinh phục những cuộc tình trường.
Làm chai sạn thêm

bao trái tim chung thuỷ.

Lối nào về xưa cũ

lạnh lùng những mùa đau

Và chúng mình đêm đêm

cong queo suy nghĩ

về nhau.

Chum rượu này

ta mời mọc thuở giận hờn son trẻ

Uống cùng nhau nhé

Phận đàn bà

Ta hong những giọt bao dung.

 

 

GHEN

                       

Có chiếc lược nào

Chải vào mái tóc của đêm

Để những hờn ghen

Đừng rối ren mờ mịt

 

Màn đêm im thin thít

Lược rơi bẫng thinh không

Chỉ có gió đông

Ve vuốt

Hờn ghen

Có trôi tuột được không

Ngoài kia

Hình như trời đã chuyển hồng.

 

 

CHIỀU TÍM

 

Chiều nhạt dần trong ký ức của anh

Dại khờ em níu anh bằng nỗi nhớ

Quay cuồng tím, cánh đồng yêu loang lổ

Gió trở mùa xao xác cõi mung miêng

 

Chiều nhạt dần trong ký ức của em

Bông súng tím nao lòng quê ngày cũ

Ghét – giận – thương ... cuối mùa tình dang dở

Biết bao giờ mới gói đủ chênh chao

 

Lời hẹn thề chỉ như giấc chiêm bao

Em mặc định tình em miền cổ tích

Nào hay biết tình đời không mặc định

Chút hương đầu tưởng ngọt lịm bờ môi

 

Ghim vào nhau nối nhớ không nguôi

Bao khắc khoải của nhịp đời lạc điệu

Để hoang hoải buổi chiều trời xầm xịu

Thẫn thờ nhìn  ...

Chiều tím thản nhiên rơi...

 

THUẬN ÁNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phan Thanh Bình khó viết nổi câu thơ ứng dụng

>> Dung Thị Vân nỗi nhớ chẳng kịp đầy

>> Phạm Trung Tín một thời áo lính

>> Nguyễn Văn Thưởng bóng dáng sông quê

>> Trịnh Bửu Hoài chọn người để tin

>> Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

>> Xuân Trà lòng say trong lòng

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.