Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Thuỵ Như nụ hôn xưa cơn mưa đầu mùa hạ

14.4.2017-23:00

 >> Yêu thương là những lời chưa ngỏ

 

 

LỖI HẸN QUÊ GẠO NỞ

 

Rực trời quê gạo nở

nhớ đường xưa khúc lở cong cong

Đá Chông ra cây gạo già đỏ lửa

tháng ba về tóc thề qua lối ấy.

 

Rụng rơi hoa gạo đỏ

hẹn tháng ba về,

đoạn lở khúc sông quê

gửi câu thơ của một thời thiếu nữ.

 

Mơ ước nào vụng dại chuyển qua tay

tháng ba này, có ai về nơi ấy!

hoa gạo còn

câu thơ buồn hay nhớ

để bây giờ, hoang hoải một thời xa.

 

Ôi tháng ba

nắng đã vàng chưa nhỉ

cứ đợi chờ sao vời vợi tháng ba ơi!

nụ hôn xưa cơn mưa đầu mùa hạ.

 

Lỗi hẹn rồi ta đợi tháng ba thôi

vội mê mải qua một thời tuổi trẻ

tháng ba ơi!

chợt nhớ về kỷ niệm.

 

Nhánh sông quê cây gạo già vẫn thế

chỉ hẹn thề xa ngái tuổi thanh xuân!

 

 

MÙA HOA GẠO

 

Ai về nơi ấy

Tháng tư

Mang hộ bài thơ mùa hoa gạo

Nơi miền sơn cước Đá Chông(*) quê

Chở giùm nỗi nhớ vụng về

Thắt thẻo lời thề

Trong gió thông reo.

___

(*) K9

 

 

EM CỦA NGÀY XƯA

 

Bao giờ trở lại ngày xưa

Để cho tóc ngắn xõa vừa ngang vai

Em của ngày xưa với tóc dài

Em của ngày xưa với hai vai mỏng gầy.

 

Guốc em khua thức giấc ngày

Áo bay để ngấm, ngấm đầy cơn say

Cho anh chải mái tóc dài

Chở em xuống phố nắng mai bóng chiều.

 

Để yêu như chưa hề yêu

Để thương để nhớ những chiều ngày xưa

Xa rồi cái thủa ngây thơ

Xa rồi cái thủa dại khờ vẫn yêu.

 

Nắng tan, tan chảy cả chiều

Em đâu mà để tím liêu xiêu buồn

Em đi bỏ lại ngôi vườn

Gió đầy trên những con đường anh đi.

Nhà thơ Doãn Thuỵ Như

 

 

LỜI THỀ CỎ MAY

 

Bỗng dưng thấy nhớ… lời thề cỏ may! 
Thương cơn gió lốc loay hoay đứng nhìn 
Cỏ may tim tím lặng thinh
Đợi cơn nắng cháy khát tình mưa bay.

Cỏ may bạc phiếc tháng ngày
Thủy chung đứng đợi nắng say trưa hè
Mưa ngâu tháng bảy chớm về
Thổi bay bông tím - lời thề cỏ may!

 

Tháng bảy, ngày xưa ai nối nhịp cầu? 
Sợi dây tơ ấy… một đầu quên neo
Cỏ may nghiêng dưới chân đèo
Đợi mây theo gió trả lời thề xưa.

 

Mai này, mây có ngược chiều
Ngang qua dốc ấy nhặt hộ lời thề mang đi.

 

 

PHÍA KHÔNG BỜ

 

Sen thu

Hương tỏa ngát
Chạm vào thu, phía riêng anh
Em ngã quỵ ....
Sẽ gượng mình đứng dậy
Bước chênh chao, một mình khẽ hát 
Rất dịu dàng
Cô đơn lắm mùa thu
Nỗi nhớ trong chiều, rưng rưng như hơi thở
Phía đôi bờ, không chọn một mùa thu
Anh cứ hát những lời thơ cũ
Có mùa thu nào lá chẳng chao nghiêng
Phía không bờ
Xa ngái một mùa thu.

 

DOÃN THỤY NHƯ 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.