Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

  • Truyện ngắn Bảo Ninh: Bội phản

    Tôi viết truyện này lâu rồi, hai ngàn lẻ mấy không nhớ nữa, nhưng nhớ là viết trên tàu hỏa, hay đúng hơn là “nhìn” thấy nó, cốt truyện, hiện thoáng qua cửa sổ toa tàu, rồi về nhà viết. Hồi đó tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn hay đi, mà đi đâu đường xa thì thường tàu hỏa chứ không máy bay

  • Ngăn cái ác làm tổn thương thầy thuốc

    Thực tế cho thấy, chỉ trong vài tháng đầu năm nay, tại nhiều bệnh viện trong cả nước đã xảy ra hàng loạt vụ hành hung, lăng mạ y, bác sĩ, cán bộ, nhân viên

  • Ý Nhi & Đợi tàu ngược

    Nhà ga nằm trên một nền đất khá cao, so với nơi đỗ tàu. Đó là một gian phòng hình chữ nhật, có bốn cửa đối diện với nhau, hai cửa để ra tàu và hai cửa cho khách xuống tàu. Các cánh cửa đều có màu xanh biển, màu đồng phục của tất cả các ngôi nhà, công sở, trường học một thời.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Tôn Nữ Thu Thuỷ tầm xuân còn đó bên đời

02.4.2018-06:30

>> Có ngôn ngữ không lời

>> Trên con dốc lạ

>> Hương của lặng im

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ đan dệt chữ nghĩa…

 

 

TẦM XUÂN THÁNG BA

 

Chị cầm đóa hoa tầm xuân

Một lần xanh biếc trong ngần tháng ba.

 

Bóng chim khách vút ngang nhà

Chẳng ai người nhớ về qua lối gần

Nắng vàng vuông cỏ phân vân

Bức bình phong đã che dần chị tôi.

 

Tầm xuân còn đó bên đời

Một mình nghiêng xuống, đâu rồi tháng ba.

 

 

HƯƠNG ĐƠN DƯƠNG

 

Đi qua con suối mát trong

Bước chân chạm đáy đã cùng mây trôi

Một vùng hoa mọc lâu rồi

Nghe từ yên lặng đâm chồi tươi xanh

Bóng chim nào vút qua nhanh

Có hay một tiếng đã thành nhớ nhung

Đi qua con dốc lá rừng

Bao nhiêu lạnh lẽo đã từng vùi chôn

Bước chân lên đỉnh đá trơn

Một nguồn nắng tự đầu non trở về.

Giữa chiều anh có lắng nghe

Một hơi thở nhẹ đã về bên anh.

 

 

ĐÓA HOA BAN MAI

 

Cơn mưa đa lùi vào hôm qua

Nét mày ngày đông lạnh buốt cũng phai nhòa

Đất trời đâu vô tình vô tận

Có một nụ cười còn gửi lại trong hoa

Nhà thơ Tôn Nữ Thu Thuỷ

 

 

CÂY ĐÂU NỠ TRÁCH NGƯỜI

 

Mọc từ dòng thơ xưa

Bây giờ cây còn biếc

Mọc bên dấu chân qua

Một màu hoa sau trước.

 

Hải đường qua đông rét

Thắm thiết giữa nắng hè

Mùa xuân rung dấu vết

Mùa nào tơ trời che.

 

Hoa vẫn in nụ cười

Cành còn reo gót nhỏ

Cây đâu nỡ trách người

Phải sống xa vuờn cũ.

 

 

DƯỚI BÓNG CÂY BÍCH ĐÀO

 

Ngàn cánh hồng

Trổ từ gốc lên ngọn

Mở ra những ngày

Nắng vàng hơn

Tiếng chim trong hơn

Đất gầy thổn thức

Tin một mùa

Sau mùa đông.

 

Ngàn cánh hồng

Mở ra những ngày

Cần cù bóng bà bóng mẹ

Dệt ước mơ

“Người ta là hoa đất”.

 

Ngàn cánh hồng

Trái tim rưng rưng

Ngọn nguồn năm tháng

Yêu thương.

 

 

TÔN NỮ THU THUỶ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Ngô Kim Đỉnh trong căn nhà gỗ cũ

>> Phạm Công Trứ đầu xuân đến với ca trù

>> Thuận Ánh tuổi xuân rớt xuống thẳm sâu ao làng

>> Đặng Tường Vy nắng bừng chan ngọn

>> Trần Thế Tuyển câu thơ xưa cứa vào nỗi nhớ

>> Huỳnh Thuý Kiều phồn sinh giấc cỏ

>> Đỗ Thị Thanh Bình người thơ lắm nỗi gian nan

>> Lâm Xuân Thi mênh mang nỗi buồn tưởng tượng

>> Doãn Minh Trịnh bóng mờ ký ức

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.