Tin mới Xem thêm

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

  • Tiếng Việt... rắc rối?

    Tiếng Việt nhiều khi rắc rối, mà rắc rối trước tiên đó là chính tả. Một tác phẩm văn thơ thường hay bị soi mói cái rắc rối đó trước tiên, rồi từ suy luận, người ta nhanh chóng chuyển thành suy diễn để nhận xét cả một tác phẩm

  • Cú sốc BOT

    Con đường về quê của tôi bao năm phải đi qua một trạm thu phí BOT “đặt nhầm chỗ”. Đó là Trạm Tào Xuyên, thị xã Bỉm Sơn, Thanh Hóa

  • Lê Thanh Vy tâm còn khổ thì tài đâu có chỗ

    Có những tình yêu chưa kịp bắt đầu/ Đã kết thúc/ Vì chúng ta đang sống trong một thế giới rất nhiều lý thuyết

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trầm Hương & bài tráng ca nức nở

19.6.2017-10:00

>> Thư viện nhà thơ Trầm Hương

 

 

HOA LỬA

 

Mẹ ơi,

Như vậy là con không còn gặp lại mẹ nữa rồi

Viên đạn vừa xuyên qua ngực con vỡ nát

Con ngã xuống má áp vào mặt đất

Vòm trời xanh xao động đến vô cùng

 

Khoảnh khắc tỉnh táo lạ kỳ này

Con nhìn thấy mẹ cùng những bông hoa màu đỏ

Loài hoa vùi thân trong cát ở quê mình đó mẹ

Ôi, nếu ai đó trồng lên trước mộ người lính trẻ!

 

Để những gì con chưa làm đựơc

Khát vọng trào tuôn mãnh liệt

Tình yêu cháy bỏng trái tim

Chảy thành máu...

Thấm vào đất mẹ

 

Sẽ nói hộ lòng ta

Những bông hoa

Bừng bừng thắm đỏ

Trong nắng lửa

Mùa hè

 

 

NHỮNG NGƯỜI LÍNH CHƯA BIẾT TÊN

 

Mẹ ơi,

Những năm 1979, suốt thập kỷ 80

Chúng con không thể ngồi yên dưới mái trường

Biên gới Tây Nam mịt mùng khói lửa

Những người bạn viết thư bằng máu ra đi

Có những người không bao giờ về nữa

Mẹ khóc con ngã xuống nơi đồi núi, thung sâu, rừng rú, đầm lầy... nước mắt chưa kịp khô

Đất nước đã tứ bề địch họa

Nước mắt mẹ lại chảy thành suối thành sông

Nên con hiểu vì sao biển mặn

Nhiều lắm mẹ ơi

Gần ba mươi năm sau

Con đâu còn trẻ nữa

Sương khói đã điểm mái đầu

Mà ở đây, Vị Xuyên nơi con đứng chiều nay

Có một vầng trăng u uẩn

Đủ soi những nấm mồ chưa biết tên

Chiều nay ở Vị Xuyên con không dám nói gì với mẹ

Trước thinh lặng

Trước hư không

Mọi ngôn từ đều trở nên sáo rỗng

Năm ấy những người con mẹ hành quân trong lặng lẽ

Ngược về phương Bắc

Lặng lẽ gởi lại tuổi thanh xuân cho trùng trùng đá núi

Thương những người lính chết trẻ

Đá nở hoa

Hồn tử sĩ chợt ùa về cùng tiếng ve ngân

Tấu lên bài tráng ca nức nở

Các anh nói chúng tôi đã im lặng lâu rồi

Nhờ ve sầu mà chúng tôi được hát

Nhờ gió đưa hồn chúng tôi về với mẹ với em

Chúng tôi ẩn mình trong đêm

Quyến luyến bình minh và mỗi hoàng hôn

Ấm lòng nụ cười trẻ thơ trong sáng

Rưng rưng thấy người sau đang sống thay mình

Chúng tôi hóa thân vào lá cờ bay phần phật trên đỉnh núi biên cương

Nơi có những đoàn quân bị xóa sổ

Nhưng ngàn năm… ngàn năm không thể xóa

Những rảnh khổ đau trên mặt những người mẹ khóc con

Không thể xóa Tổ quốc trong tim những người đã ngã xuống và đang sống

Và lớp lớp cháu con

Điệp trùng như đá núi

Làm thành lũy biên cương

 

Thinh lặng

Thinh lặng…

Ve sầu chợt tấu lên

Bài tráng ca nức nở

Chúng tôi những người lính

Người đời sau chưa biết tên!

Nhưng tên chúng tôi đã hóa vào sông núi

 

 

ANH Ở LẠI

 

Mùa cây trái thơm hương

Quả mãng cầu dơi ăn còn phân nửa

Anh không về với cù lao sông  vỗ

Anh ở lại rồi đất bạn Bắc-tam-bong

 

Tôi là ai- chỉ là khách viếng thăm

Góc quê hương cây lành trái ngọt

Chợt lặng người nhìn lên phía trước

Trên bàn thờ một người lính trẻ măng

 

Có lẽ là trong những lúc đơn côi

Mẹ vẫn gọi anh về vỗ về bên lòng mẹ

Nên nhà mẹ không làm cửa

Anh trở về trong cơn gió tháng hai

 

Mẹ vẫn hằng ngóng đợi anh

Sông thì rộng mùa này nhiều sóng

Cô gái nào đợi anh tóc dài theo triền nắng

Anh ở lại rồi đất bạn Bắc-tam-bong

NHẮN TÌM ĐỒNG ĐỘI

 

Những gương mặt rạng ngời

Những gương mặt thanh xuân

Hơn hai mươi năm

Đã tan thành cát bụi

 

Nếu như có linh hồn

Các anh ở đâu

Xin hãy trở về

Nơi đóa sen ngoài ngõ

Đóa cúc vàng ngoài song

Tôi đón các anh về bằng cánh cửa tâm linh

Hồn người chết sẽ không chê nhà tôi chật

 

Các anh ở đâu

Hỡi Hòa, hỡi Tấn, hỡi Quang …

Những chàng trai ra đi từ biển Đông

Từ cánh đồng gió lộng

Từ thủ đô văn hiến

Từ hầm mỏ và những cánh rừng xanh …

 

Những chàng trai được kết tinh bằng sương bằng sữa bằng những bắp ngô non

Được thổi vào hồn bằng những trang hào khí

Những chàng trai chết đi

Tuyệt đẹp đến không ngờ …

 

Hỡi những chàng trai đẹp ơi

Ngày tôi ra đời các anh đã vĩnh viễn ra đi

Để hai mươi năm sau

Tôi trở thành thiếu nữ

Chưa lấy chồng đã góa bụa

Giữa những chàng trai cuối thế kỷ được tắm trong bia rượu và những tiện nghi

 

Nếu như có linh hồn

Các anh ở đâu

Xin hãy trở về

Nơi đoá sen ngoài ngõ

Đoá cúc vàng ngoài song

Để tôi còn khát khao mơ mộng

 

Những gương mặt rạng ngời

Những gương mặt thanh xuân

Hơn hai mươi năm

Đã tan thành cát bụi

 

 

TRÁNG CA THÁNG BẢY

 

Tháng bảy tôi đi

Triền sông nở đầy hoa dại

Những bông hoa li ti

Có thấm gì so với sự vĩ đại của bầu trời

 

Nhưng các anh, các chị đã chọn đất làm nơi trở về

Bởi trời cao và xanh lắm!

 

Tháng bảy tôi đi

Triền sông mọc lên những ngôi nhà cao tầng

Của khó người khôn thật là chật chội

Ai thấp thoáng trở về

Những người lính vô danh

Những người lính chết trẻ

Chiếm một không gian rất nhỏ trên những mái nhà

Các anh chưa kịp có người yêu

Các chị chưa kịp có người yêu

Chưa ai kịp lấy vợ lấy chồng

Thì hãy yên tâm

Mẹ nhớ ngày mất từng đứa con

Mẹ trăm tuổi rồi

Còn ai nhớ nữa…

 

Nhưng đất lặng lẽ giữ lời hứa

Sông lặng lẽ giữ lời hứa

Đưa những hạt phù sa vào bờ

Và hoa dại nở vào tháng bảy

Hoá thành bướm bay bay…

 

Sóng mãi rì rào bài tráng ca tháng bảy…

Dẫu tất cả đều trở về từ  đất

Nhưng linh hồn cần trời xanh để phiêu diêu.

 

TRẦM HƯƠNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.