Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

NVTPHCM-05.4.2011-20:20

Nhà thơ Trần Anh Dũng

 

Ảo ảnh

 

Em đâu rồi chìm khuất ở nơi nào

Câu thơ cũ chạm lòng đau đến thế

Anh tìm em suốt thời trai trẻ

Tóc thay màu lòng vẫn chơi vơi.

 

Em giờ như ảo ảnh mà thôi

Em hiển hiện em chập chờn chiếc bóng

Đêm thao thức nồng nàn không chịu được

Nổi nhớ cồn cào da diết đến khôn nguôi.

 

Mãi đi tìm không biết đã ba mươi

Khi ngoảnh lại giật mình không hiểu nổi

Mười hai bến, không bến nào bến đợi

Con thuyền tình cứ thế mãi chông chênh...

 

Cạn lòng mình với cả giấc mơ đêm

Biết là em chẳng bao giờ có thực

Anh một mình đứng bên bờ huyễn hoặc

Ngắm cánh buồm trăng trắng phía khơi xa...

 

 

Thơ tình đêm Phú Quốc

 

Anh và em với biển đêm

Vô tình ngọn sóng lùa thêm- Trắng bờ…

Vầng trăng lúc tỏ lúc mờ

Nỗi niềm chưa ngỏ ai chờ đợi ai?

 

Với em bên bãi cát dài

Sương đêm ướt lạnh bờ vai khuya rồi

Yêu em thơ cũng bồi hồi

Nên câu lục bát ngậm ngùi trong anh…

 

Lời yêu ngại nói – Thôi đành

Chia xa Phú Quốc lòng anh hẹn về…

2002

 

 

Không đề

 

Chiều nay trở lại dòng sông cũ

Nhặt tiếng chèo khua chợt thấy buồn

Con sáo ngày xưa không thấy nữa

Chỉ còn con sóng vỗ hư không …

 

 

Quê nhà sau bão

 

Dọc những con đường cây cối đổ ngổn ngang

Có những ngôi nhà không còn nguyên vẹn nữa

Bão đi qua gieo nỗi buồn đây đó

Thương quê hương, thương tóc mẹ- lưng còng…

 

Bão vừa qua lại tới

Cánh đồng quê không bóng một cánh cò

Mẹ chưa kịp xoay lưng trời đã gió

Năm bao lần như thế bão đi qua.

 

Con thương mẹ suốt một đời vất vả

Thương quê hương tất bật tháng năm

Cơm nữa bữa, lưng áo còn chằm vá

Bao đời nay chưa hết cảnh khó nghèo…

 

Thương quê hương suốt một đời chưa dứt

Mong cánh đồng quê lúa lại chín vàng

Lũy tre làng cò đi về sớm tối

Mẹ không còn vất vả tháng năm…

 

Rồi bão sẽ qua đi bầu trời xanh trở lại

Hạt lúa, củ khoai sẽ về lại với người

Cỏ bờ đê đàn trâu lại gặm

Sau bão, mỗi ngôi nhà khói bếp lại vờn bay…

 

 

Ngôi nhà của mẹ

         Kính tặng Mẹ

 

Mẹ ơi!

con đã ra đi từ ngôi nhà của Mẹ

từ chiếc võng tre kẽo kẹt những trưa hè

từ lời ru ngọt ngào của Mẹ

câu ca dao đi suốt cuộc đời con…

 

Đi xa rồi con biết nói gì hơn

khi nghĩ về ngôi nhà của Mẹ

mái tranh tre bình thường giản dị

Mẹ sống một đời vất vả nuôi con.

 

Thời gian đi qua mà chẳng đổi thay gì

ngôi  nhà vẫn như thế

liếp cửa gầy chiều tái tê gió thổi

vào ra giáng Mẹ lưng còng…

Thương nhớ Mẹ con lại về với Mẹ

Mẹ gầy hơn tóc cũng trắng hơn nhiều

cuộc đời Mẹ dành cho con tất cả

lỗi vô tình con có biết đâu

Về với Mẹ với ngôi nhà của Mẹ

con lại vô tư như thể ngày nào

ngụp lặn bờ ao mò cua, bắt ốc

lại được ngồi bên mâm cơm cùng Mẹ

thức ăn có gì?

chỉ rau với dưa, cà

con cũng thấy ngon.

Cọt kẹt con nằm trong chiếc giường tre

liếp giường thưa nơi dầy,nơi mỏng

con cũng thấy êm hơn

và ấm áp vô cùng

khi ở trong ngôi nhà của Mẹ.

 

Mẹ ơi !

ngày mai con đi

những dự định đang chờ con phía trước

nhưng con chẳng bao giờ quên được

một ngôi nhà con đã sống và đi…

 

 

Đợi…

 

Ngày mai anh lại đi rồi

Biết khi nào anh trở lại

Hoa cải nở vàng bến bãi

Đợi anh thêm một mùa trăng.

 

Hẹn em mấy lần chuyện ấy

Thời gian gấp gấp lại thôi

Thương em thương thời con gái

Đợi anh hết đứng lại ngồi.

 

Biết em buồn vì chuyện ấy

Mà nào ai thích thế đâu

Cau già rụng đầy ngõ vắng

Trầu vàng rụng xuống vườn sau…

 

Đợi anh đợi hoài đợi mãi

Bao mùa hoa cải lên ngồng

Vầng trăng hết tròn lại khuyết

Đợi anh em mãi chờ trông…

    

                 

Cánh diều

 

Vượt qua vất vả thường ngày

Hôm nay trời gió

Con thả cánh diều lên

Cánh diều cha vót cho con

Mẹ thì nâng ngọn gió…

 

Cánh diều bay giữa trời cao lộng gió

Tiếng sáo ngọt ngào như lời mẹ ru

Cho con cất tiếng hát

Cho con cả vũ trụ bao la

Cho con bay lên cao xa

Cánh diều cong như vầng trăng cổ tích

Vệt son vàng giữa mây…

 

Cánh diều chao ngọn gió đưa dây

Dây diều như cánh võng

Dây diều nối những ngày đã qua

Nối với bao tình nghĩa sâu xa...

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.