Tin mới Xem thêm

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

  • 'Giải pháp' camera

    Trẻ bị bảo mẫu đánh đập: đề xuất lắp camera ở các trường mầm non tư thục; Lò mổ tiêm thuốc an thần cho heo

  • Đâu chỉ là ông Đinh La Thăng?

    Dư luận đừng quá ồn ào, cũng đừng hoan hỉ thái quá về việc ông Đinh La Thăng và một loạt nhân vật nguyên là quan chức lớn thuộc tập đoàn dầu khí lần lượt bị cơ quan chức năng khởi tố, bắt tạm giam. Điều tất yếu đó, trong bối cảnh hiện tại, sớm muộn phải đến, đã đến

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ bên ni hữu ngạn buồn lên men

01.8.2017-22:45

 

 

AI NÓI CHI THÌ NÓI

       Tặng Tương Giang

 

Ai nói chi thì nói

Em vẫn là bà hoàng lộng lẫy của lòng anh

Là chánh phi của Trẫm rất tình

Phía ngực trái nồng nàn, hồi hổi…

 

Lệ-ngon-lành chan vào góc khuất trâm anh

Chỉ có anh chỉ có anh mới hiểu

Cũng nhiều khi em cười rất điệu

Đến ngọn cỏ cũng rậm rực ghen thầm, huống hồ gã du miên…

 

Em cột mùa thu vào mớ tóc tiên

Vàng hoa cúc bên chiều rất lạ

Biết hồn kia lãng mạn mà trái tim thì sắt đá

Nhưng anh biết chạm vào tử huyệt của đời em!

 

Cho nên

Lập tức núi hóa ra mềm

Bí mật của riêng em ,anh ngậm tăm ,không nói

Dẫu xuống mồ cũng im lặng với đất đen!

 

Ai nói chi thì nói

Vì yêu em, Trẫm cũng xin quỳ

Trước Chúa , Phật rành rành nhận tội

Lỡ si tình con mắt quý phi…

 

 

MỘT CÁCH NHỚ HUẾ

 

Huế bây chừ vẫn mưa liên miên

Mưa chi ác rứa? Rét xua tình…

Anh về không kịp bên cầu nhớ

Em có nghiêng lòng mong nắng lên?

 

Bên ni hữu ngạn buồn lên men

Bên tê tả ngạn gió chiều điên…

Công Tằng Tôn Nữ vô trong Nội

Tím một trời thương, mắt rất huyền!

 

Bao năm biền biệt rồi đó em

Anh muốn về nghe điệu Nam Bình

Trên sông Mạ rót lời ai oán

Huyền Trân. Huyền Trân sao lênh đênh?

 

Nam Phổ sầu tuôn qua chợ Dinh

Tháng hai ốt dột ai thất tình?(*)

Lơn tơn trầu lạt, vôi chưa thắm

Boléro chợ Nọ còn duyên?

 

Huế chừ răng còn rét rứa em

O ôm “lồng ấp” tối chưa đèn?(**)

Ước chi một khắc nên “dôn” hỉ ?

Anh cưng chìu vợ…mút mùa thêm…

 

__________

(*) Ốt dột: mắc cỡ

(**) Lồng ấp: Lò than bằng tre để sưởi ấm

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ

 

 

NOÁI RĂNG NGẠ(*)

 

Noái răng ngạ gã khờ o hí

Gã khờ căm lại biết thất tình…

Cứ chận đường đưa thư, lí nhí

Quay lưng đi bóng ngã chênh vênh!

 

Công Tằng Tôn Nữ rất hên

Có anh chàng bảnh trai, học giỏi

Gã đau đầu mà mô chịu nói

Cứ đêm ngày rậm rực cơn ghen…

 

Noái răng ngạ tưởng bóng, thương hình

Nên mù lòa trái tim cô lữ

Đêm giăng mùng hiên O mà ngủ

Gã khác chi con nhện si tình?

 

O sang sông… chàng đưa về Dinh

Vò cái “trốt”(**) gã ứa nước mắt …

O đi rồi, ui chao đi thật

Còn mơ chi con mắt Điêu Thuyền?

 

Sau cơn mưa trời mô có sáng?

Gã đóng đinh vào nỗi cô đơn

Mười lăm năm, biệt-mù-cà-cưỡng(***)

Bỏ quê cha, quê mạ mà thương!

 

Chừ có dịp về lại cố hương

Gã khờ tự đào cát chôn mình

Mơ giấc mơ của Chữ Đồng Tử (****)

Kiếp sau rồi cũng gặp Tiên Dung…

 

_____________

( *) Địa phương ngữ Huế: Noái răng ngạ là nói không nổi nữa

(**) Cái trốt là cái đầu

(***) Biệt mù cà cưỡng là đi biền biệt

(****) Chuyện Chữ Đồng Tử và nàng Tiên Dung

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.