Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

    Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu

  • Thêm 9.000 hay 90.000 tiến sĩ cũng vậy

    Với chất lượng chung tiến sĩ được đào tạo như hiện nay, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán là dù có thêm 9.000, hay 90.000 người, thì cũng vậy thôi. Phải chăng nên dùng phần lớn tiền ấy không phải cho các tiến sĩ, mà đầu tư vào các giáo sư?

  • Nhật Chiêu một đời dạy học, đọc và viết

    Ở tuổi U70, nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Nhật miệt mài sáng tác, bền bỉ truyền tình yêu văn chương cho nhiều thế hệ học trò

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ cây gậy tình dẫn lối

04.7.2017-19:45

 

 

CÓ MỘT THÊ HÚC GIỮA SÀI GÒN

 

Ngỡ ai đứng bên cầu Thê Húc

Sài Gòn chợt nhớ lụa Hà Đông

Quê cha còn đó, mùi hương cốm

Bóng mẹ trong tim mãi cay gừng

 

Trời xuống rất gần mắt của cưng

Cái câu quan họ ấy lưng chừng

Người đi, hồn chậm hồn, quay lại

Mộng mị soi tình em thấy chăng?

 

Thì ra đời chẳng mơ khanh tướng

Áo cỏ chưa hề thẹn cuối sông

Phố xa gặm nhấm chiều Thê Húc

Điệu buồn lữ thứ vẫn mơ trong...

 

Nếu chẳng mong gì đêm mật ngữ

Làm sao ta hái được mùa trăng?

Ừ nhỉ, bao năm cài ước hẹn

Em về cười nụ cũng hoa đăng...

 

 

KIẾP SAU

 

Kiếp sau nếu có thật

Anh cũng sẽ tìm em

Người duy nhất trong tim

Một lần là mãi mãi!

 

Kiếp sau, đừng xa ngái

Đừng cách núi, ngăn sông

Em với anh là một

Ta se sợi chỉ hồng...

 

Em đi đâu, anh mong

Anh đi mô, em nhớ

Bù kiếp này đã lỡ

Vôi không thắm trầu không!

 

Em khác chi lửa hồng

Giữa khuya anh vời vợi

Cây gậy tình dẫn lối

Mình đi vào trăm năm...

 

 

TRƯỚC BIỂN ĐÔNG

 

Về Phan Rang thả nỗi buồn xuống biển

Đâu dễ dàng quên được bóng hình xưa?

Ta loay hoay vớt tình khi khánh kiệt

Em nơi đâu? Bọt sóng ứa giang hồ...

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ

 

 

LÀ NHAN-SẮC-TÂM-HỒN

 

Hiểu thơ gửi cõi ta bà

Là em xả hết những va vấp buồn

Chân tình dù chạm cô đơn

Vẫn là nhan-sắc-tâm-hồn đấy thôi

 

Sau mưa là nắng bồi hồi

Bước về sông hạ, soi thời bể dâu...

Đường ngôi lệch, có gì đâu?

Môi cười dẫn lối, chiêm bao cũng tình

 

Già nua chi? Hẹn bình minh

Em về giữa cỏ phơi mình an nhiên

Từ tâm thơ hóa thi hiền

Ngước lên tri kỷ chưa phiên bản sầu...

 

Trước thơ, lần chuỗi cơ cầu

thế gian, em đã nhiệm mầu bước qua!

Ngậm luôn hạnh phúc kiêu sa

Bay lên phía nhớ thương Cha, Mẹ rồi...

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.