Tin mới Xem thêm

  • Văn nghệ và kháng chiến qua ống kính Trần...

    Hòa mình với đời sống văn nghệ, hiểu rõ tâm hồn văn nghệ sĩ và chuyên tâm chụp văn nghệ sĩ, cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Văn Lưu đã lưu

  • Thân phận con người trong thơ Nguyễn Vỹ

    Góp mặt vào làng thơ Tiền chiến từ năm 1934 - thời điểm thơ Mới phát triển mạnh mẽ nhất, không ồn ào, chạy theo tâm lý đám đông

  • Thiêng liêng hai tiếng “Thầy ơi”

    Khi sang xứ người giảng dạy, khi không còn nhận được nhiều tiếng “Thầy ơi” ấm áp đó, cũng như nhiều ánh mắt yêu mến từ học trò ngoài giờ học, tôi mới nhận ra rằng học trò ở quê nhà sao mà “dễ thương” quá…

  • Lê Hà Ngân - Đò chưa sang

    Trưa tĩnh lặng, con thuyền gà gật bên mép sóng bỗng choàng dậy. Đám khách lũ lượt gọi đò, nói cười râm ran cả khúc sông

  • Lê Mạnh Thường & Trường Sa ngày trở về

    Trong cuộc đời mỗi con người ắt hẳn ai cũng có nhiều dấu mốc kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm sẽ theo ta đi suốt hành trình của cuộc đời mình. Với tôi, chuyến đi Trường Sa lần này có lẽ là một sự kiện làm dày thêm cái dấu mốc đã in hằn trong tim bấy lâu nay và lấy đi của tôi không ít cảm xúc. Tôi gọi chuyến đi này là ngày trở về.

  • Việt Nam đánh giá dự án ODA: Nhìn thẳng sự...

    Đến nay, Việt Nam gần như kết thúc việc vay ODA giá rẻ của các tổ chức quốc tế, các quốc gia trên thế giới, do đó việc nhìn nhận, đánh giá lại hiệu quả, tác động của vốn ODA và quá trình sử dụng ODA là việc làm rất quan trọng và cần thiết.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ cây gậy tình dẫn lối

04.7.2017-19:45

 

 

CÓ MỘT THÊ HÚC GIỮA SÀI GÒN

 

Ngỡ ai đứng bên cầu Thê Húc

Sài Gòn chợt nhớ lụa Hà Đông

Quê cha còn đó, mùi hương cốm

Bóng mẹ trong tim mãi cay gừng

 

Trời xuống rất gần mắt của cưng

Cái câu quan họ ấy lưng chừng

Người đi, hồn chậm hồn, quay lại

Mộng mị soi tình em thấy chăng?

 

Thì ra đời chẳng mơ khanh tướng

Áo cỏ chưa hề thẹn cuối sông

Phố xa gặm nhấm chiều Thê Húc

Điệu buồn lữ thứ vẫn mơ trong...

 

Nếu chẳng mong gì đêm mật ngữ

Làm sao ta hái được mùa trăng?

Ừ nhỉ, bao năm cài ước hẹn

Em về cười nụ cũng hoa đăng...

 

 

KIẾP SAU

 

Kiếp sau nếu có thật

Anh cũng sẽ tìm em

Người duy nhất trong tim

Một lần là mãi mãi!

 

Kiếp sau, đừng xa ngái

Đừng cách núi, ngăn sông

Em với anh là một

Ta se sợi chỉ hồng...

 

Em đi đâu, anh mong

Anh đi mô, em nhớ

Bù kiếp này đã lỡ

Vôi không thắm trầu không!

 

Em khác chi lửa hồng

Giữa khuya anh vời vợi

Cây gậy tình dẫn lối

Mình đi vào trăm năm...

 

 

TRƯỚC BIỂN ĐÔNG

 

Về Phan Rang thả nỗi buồn xuống biển

Đâu dễ dàng quên được bóng hình xưa?

Ta loay hoay vớt tình khi khánh kiệt

Em nơi đâu? Bọt sóng ứa giang hồ...

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ

 

 

LÀ NHAN-SẮC-TÂM-HỒN

 

Hiểu thơ gửi cõi ta bà

Là em xả hết những va vấp buồn

Chân tình dù chạm cô đơn

Vẫn là nhan-sắc-tâm-hồn đấy thôi

 

Sau mưa là nắng bồi hồi

Bước về sông hạ, soi thời bể dâu...

Đường ngôi lệch, có gì đâu?

Môi cười dẫn lối, chiêm bao cũng tình

 

Già nua chi? Hẹn bình minh

Em về giữa cỏ phơi mình an nhiên

Từ tâm thơ hóa thi hiền

Ngước lên tri kỷ chưa phiên bản sầu...

 

Trước thơ, lần chuỗi cơ cầu

thế gian, em đã nhiệm mầu bước qua!

Ngậm luôn hạnh phúc kiêu sa

Bay lên phía nhớ thương Cha, Mẹ rồi...

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.