Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Dù đã thông báo ngừng cập nhật thông tin để sửa chữa và nâng cấp kể từ ngày 1.7.2018, nhưng theo yêu cầu của Ban

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ cây gậy tình dẫn lối

04.7.2017-19:45

 

 

CÓ MỘT THÊ HÚC GIỮA SÀI GÒN

 

Ngỡ ai đứng bên cầu Thê Húc

Sài Gòn chợt nhớ lụa Hà Đông

Quê cha còn đó, mùi hương cốm

Bóng mẹ trong tim mãi cay gừng

 

Trời xuống rất gần mắt của cưng

Cái câu quan họ ấy lưng chừng

Người đi, hồn chậm hồn, quay lại

Mộng mị soi tình em thấy chăng?

 

Thì ra đời chẳng mơ khanh tướng

Áo cỏ chưa hề thẹn cuối sông

Phố xa gặm nhấm chiều Thê Húc

Điệu buồn lữ thứ vẫn mơ trong...

 

Nếu chẳng mong gì đêm mật ngữ

Làm sao ta hái được mùa trăng?

Ừ nhỉ, bao năm cài ước hẹn

Em về cười nụ cũng hoa đăng...

 

 

KIẾP SAU

 

Kiếp sau nếu có thật

Anh cũng sẽ tìm em

Người duy nhất trong tim

Một lần là mãi mãi!

 

Kiếp sau, đừng xa ngái

Đừng cách núi, ngăn sông

Em với anh là một

Ta se sợi chỉ hồng...

 

Em đi đâu, anh mong

Anh đi mô, em nhớ

Bù kiếp này đã lỡ

Vôi không thắm trầu không!

 

Em khác chi lửa hồng

Giữa khuya anh vời vợi

Cây gậy tình dẫn lối

Mình đi vào trăm năm...

 

 

TRƯỚC BIỂN ĐÔNG

 

Về Phan Rang thả nỗi buồn xuống biển

Đâu dễ dàng quên được bóng hình xưa?

Ta loay hoay vớt tình khi khánh kiệt

Em nơi đâu? Bọt sóng ứa giang hồ...

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ

 

 

LÀ NHAN-SẮC-TÂM-HỒN

 

Hiểu thơ gửi cõi ta bà

Là em xả hết những va vấp buồn

Chân tình dù chạm cô đơn

Vẫn là nhan-sắc-tâm-hồn đấy thôi

 

Sau mưa là nắng bồi hồi

Bước về sông hạ, soi thời bể dâu...

Đường ngôi lệch, có gì đâu?

Môi cười dẫn lối, chiêm bao cũng tình

 

Già nua chi? Hẹn bình minh

Em về giữa cỏ phơi mình an nhiên

Từ tâm thơ hóa thi hiền

Ngước lên tri kỷ chưa phiên bản sầu...

 

Trước thơ, lần chuỗi cơ cầu

thế gian, em đã nhiệm mầu bước qua!

Ngậm luôn hạnh phúc kiêu sa

Bay lên phía nhớ thương Cha, Mẹ rồi...

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.