Tin mới Xem thêm

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ cây gậy tình dẫn lối

04.7.2017-19:45

 

 

CÓ MỘT THÊ HÚC GIỮA SÀI GÒN

 

Ngỡ ai đứng bên cầu Thê Húc

Sài Gòn chợt nhớ lụa Hà Đông

Quê cha còn đó, mùi hương cốm

Bóng mẹ trong tim mãi cay gừng

 

Trời xuống rất gần mắt của cưng

Cái câu quan họ ấy lưng chừng

Người đi, hồn chậm hồn, quay lại

Mộng mị soi tình em thấy chăng?

 

Thì ra đời chẳng mơ khanh tướng

Áo cỏ chưa hề thẹn cuối sông

Phố xa gặm nhấm chiều Thê Húc

Điệu buồn lữ thứ vẫn mơ trong...

 

Nếu chẳng mong gì đêm mật ngữ

Làm sao ta hái được mùa trăng?

Ừ nhỉ, bao năm cài ước hẹn

Em về cười nụ cũng hoa đăng...

 

 

KIẾP SAU

 

Kiếp sau nếu có thật

Anh cũng sẽ tìm em

Người duy nhất trong tim

Một lần là mãi mãi!

 

Kiếp sau, đừng xa ngái

Đừng cách núi, ngăn sông

Em với anh là một

Ta se sợi chỉ hồng...

 

Em đi đâu, anh mong

Anh đi mô, em nhớ

Bù kiếp này đã lỡ

Vôi không thắm trầu không!

 

Em khác chi lửa hồng

Giữa khuya anh vời vợi

Cây gậy tình dẫn lối

Mình đi vào trăm năm...

 

 

TRƯỚC BIỂN ĐÔNG

 

Về Phan Rang thả nỗi buồn xuống biển

Đâu dễ dàng quên được bóng hình xưa?

Ta loay hoay vớt tình khi khánh kiệt

Em nơi đâu? Bọt sóng ứa giang hồ...

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ

 

 

LÀ NHAN-SẮC-TÂM-HỒN

 

Hiểu thơ gửi cõi ta bà

Là em xả hết những va vấp buồn

Chân tình dù chạm cô đơn

Vẫn là nhan-sắc-tâm-hồn đấy thôi

 

Sau mưa là nắng bồi hồi

Bước về sông hạ, soi thời bể dâu...

Đường ngôi lệch, có gì đâu?

Môi cười dẫn lối, chiêm bao cũng tình

 

Già nua chi? Hẹn bình minh

Em về giữa cỏ phơi mình an nhiên

Từ tâm thơ hóa thi hiền

Ngước lên tri kỷ chưa phiên bản sầu...

 

Trước thơ, lần chuỗi cơ cầu

thế gian, em đã nhiệm mầu bước qua!

Ngậm luôn hạnh phúc kiêu sa

Bay lên phía nhớ thương Cha, Mẹ rồi...

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.