Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Dzạ Lữ rượu vào càng thấm đam mê

08.4.2016-22:00

 

 

 

UỐNG RƯỢU CẦN  TÂY NGUYÊN Ở SÀI GÒN

 

Vít cần… anh níu chênh vênh

Rượu Tây Nguyên lại nhớ em Sài Gòn!

Bao nhiêu chủ nhật bồn chồn

Thiếu em, hồn cứ nghe dồn dập thương …

 

Người ta uống rượu vô thường

Thả cong lời nói đâu nhường nhịn chi?

Còn anh đội nón ra đi

Con mắt ở lại kinh kỳ chờ nhau…

 

Vít cần đâu có bao lâu

Mà sao thấy nụ cười bâu bậu về?

Rượu vào càng thấm đam mê

Lên trời khói thuốc, anh thuê đất tình…

 

Thế gian còn lại đôi mình

Anh chèo, em chống, thác ghềnh cũng thua…

 

SG 28.2.2016

 

Nhà thơ Trần Dzạ Lữ uống rượu cần với bạn bè

 

 

HÃY NHỚ LỜI NẦY EM NHÉ

 

“Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương.

Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu…”(*)

Ai đã nói vô cùng chí lý

Bởi tình yêu chỉ có một mà thôi…

 

Là người có thừa lãng mạn em ơi

Nhưng khi đã nắm chặt tay cưng rồi không buông nữa

Ai nói trai Huế không chung tình cơ chứ?

Cõi thơ tình chỉ một bóng hình thôi…

 

Ai nói kẻ làm thơ không thích niềm vui?

Vui, nhưng anh không hề quá trớn

Giao trái tim cho em rồi mắc mớ chi ngả ngớn

Những hình hoa hữu sắc, vô hồn?

 

Mắc mớ chi cứ ngó lui quá khứ

Mắt chằm chằm khi đã thôi yêu?

Bởi ra đi là vĩnh quyết

Chẳng bao giờ hối tiếc tàn tro…

 

Anh nói những lời nầy, em hãy nhớ cho

Yêu là cháy hết mình không do dự

“Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu

Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương…”

 

Lời tình nầy nào khác kinh thư?

 

____________

(*) Cảm tác bài viết từ “Sắc màu cuộc sống” mà Minh Hoàng Nguyễn chia sẻ

 

TRẦN DZẠ LỮ

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.