Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hoàng Thiên Kim biết lòng khao khát

NVTPHCM-07.12.2011-23:37

Nhà thơ Trần Hoàng Thiên Kim

>> Thư viện Trần Hoàng Thiên Kim

 
Nắng
như hờn cả tiếng ru con buổi sáng thức dậy
Bình minh lên từ phía ngọn đồi
 
Có tiếng lá chậm rơi từ phía nhìn khắc khoải
Bàn tay năm ngón chợt hao gầy
 
Nghe tiếng mẹ mắng chú gà con liếp nhiếp
Trở mình đau nhức sáng mai
 
Nghe tiếng nước tưới cây cha làm lụng sau vườn
Gió xạc xào giấc mơ cổ tích
 
Tiếng anh chị đùa vui từ cổng nhà trồi lên sỏi cát
Đá bám vào chân lỗ chỗ đất làng
 
Tiếng nghé ọ đồng sâu sau mùa  gặt
Gốc lúa non bới đọt nẩy mầm
 
Tiếng giấc mơ không có màu phố xá
Nắng lên vàng cát phía bến sông....
 
 
Viết cho con trai
 
Mẹ chỉ muốn về nhà thật nhanh
sau giờ tan sở
để ôm con trai vào lòng
để hôn tới tấp lên miệng con, mắt con, má con
hôn khắp cơ thể con để tận hưởng mùi hương của thịt da con
như tìm chốn bình yên sau bộn bề cuộc sống
 
Hỡi con trai bé bỏng
Những phút nghĩ về con mẹ bỗng thấy cuộc đời rạng rỡ
Mẹ tìm được giấc mơ có thật đã đến với mình
Giấc mơ có từ tuổi nhỏ của mẹ
Giấc mơ mang màu khói xám đồng quê đốt rạ sau vụ mùa bội thu
Giấc mơ bắt đầu từ chòm mây trắng rơi xuống ao nhà chở mộng mơ tuổi thơ của mẹ
Giấc mơ có cánh diều gấp bằng giấy đã úa màu thời gian trên con đê làng ngút gió
chiều đã sang từ bao giờ mà lòng mẹ còn đuổi theo ánh hoàng hôn với những hình thù của áng mây trôi về nơi xa
chiều đồng giao cả lời con sông hát...
 
Ngắm con lớn lên
Đếm từng ngày tiếng con bi bô gọi mẹ, đọc tên những đồ vật trong nhà
Đôi khi con kể những câu chuyện mẹ không thể hiểu nổi
Nhưng mẹ vẫn muốn lắng nghe con mà quên hết cả thời gian
Mẹ ngắm con cười
Mẹ ngắm con ăn
Mẹ hôn từng sợi tóc mỏng mảnh của con
Mẹ ngắm bàn tay bé xíu của con cầm nắm những đồ chơi xanh đỏ
Mẹ hôn lên bàn chân mềm mại của con bắt đầu những bước đi đầu tiên vào cuộc đời rộng lớn
Đôi khi mẹ ngồi như thế cả tiếng đồng hồ chỉ để nghĩ lẩn thẩn một ý nghĩ ngây thơ, rằng giá con cứ bé xíu thế này mãi để mẹ ấp ôm trong vòng tay
Con thuộc về mẹ
Con thuộc về mẹ
Con là ước mơ về một thế giới ngày mai có những điều mẹ tưởng tượng...
 
Hỡi con trai yêu quý!
Con sinh ra trên Thủ đô phồn hoa
Con lớn lên trong căn nhà cao rộng, nhiều đồ đạc và điều hòa nhiệt độ chạy suốt ngày đêm
Chỉ vài cây cảnh nhỏ bé trồng trong những cái chậu xinh xắn che đậy sự yếu ớt của mình
Con lười ăn, lười ngủ và xem siêu nhân mê mải hàng tiếng đồng hồ
Đôi khi mẹ ước tâm hồn con thấm đẫm những câu ca dao con cò, cái kiến thay vì tiếng mớ của con trong đêm lẫn vào những trận đánh của mấy anh em nhà Siêu nhân
Đôi khi mẹ buồn vì tuổi thơ con đang được công nghiệp hóa như một điều tất yếu của cuộc sống đô thị
Đôi khi mẹ ước mơ ban công nhà mình đủ rộng để trồng một lũy tre ngà, để nghe sáng chiều tiếng chim hót cùng vi vút gió
Đôi khi mẹ ước mơ nhà hàng xóm không quá cao để khung cửa sổ nhà mình đủ rộng mà đón bầu trời trong xanh và ánh trăng sáng rọi vào những đêm thanh bình yên ả
ru giấc ngủ con bằng không khí mát lành và cả ngàn vì sao chắp cánh
mẹ chỉ cho con thấy những chòm sao tuổi thơ của mẹ: chòm sao Bắc Đẩu, chòm sao Sư Tử, chòm sao Khuê...
Đôi khi mẹ ước mơ tiếng sóng nước đập vào bờ nơi con ao làng tuổi thơ của mẹ có thể dội vào ngôi nhà mình thay bằng tiếng còi xe inh ỏi chở Congtenno chạy suốt ngày đêm
và cả khói bụi đường ngoài kia, giá như được thay bằng khói bếp lam chiều phảng phất rạ rơm vừa gặt sau vụ mùa bội thu thơm mùi quê kiểng...
 
Hỡi con trai yêu quý!
Mai này con thành trai Hà Nội
Con nói giọng Bắc
Con biết hết những địa danh, những siêu thị, những nơi bán đồ chơi đẹp nhất Hà Thành
Con bé bỏng nhường kia mà trước tuổi thơ con mẹ bỗng nhiều âu lo
Mẹ sợ một ngày lớn khôn trong ký ức con không có thiên nhiên, tâm hồn con khô cằn cảm xúc trước cái đẹp của tạo hóa
Mẹ sợ những câu chuyện tuổi thơ của mẹ không đuổi kịp những ý nghĩ của con, dù con chỉ mới là cậu bé ấu nhi mẹ vẫn ẵm bồng sớm tối
Những nỗi sợ của mẹ, dẫu chỉ là xa xôi, cứ chạy dọc thời gian và không gian...
 
Có một đêm, mẹ nằm mơ gia đình mình quây quần trên một con thuyền gỗ
Đêm ấy Hồ Tây sóng hát bài ca hạnh ngộ cùng trăng sao và gió trời
Con của mẹ đã là một chàng trai trưởng thành trên mảnh đất Thủ đô hoa lệ
Mẹ bỗng bé bỏng trong cái ôm chầm của con vạm vỡ, rồi con chỉ về chòm sao Bắc Đẩu và thì thầm vào tai mẹ: Mẹ ơi, mỗi khi nhớ mẹ, con nhìn lên bầu trời trong xanh và đối thoại “Đó là chòm sao nuôi dưỡng tuổi ấu thơ và điều gì có ở tuổi thơ thì vẫn luôn còn mãi…”
7.2010
 
 
Mặt trời của mẹ
 
Có những ngày mưa trong căn nhà mình
mẹ nằm mơ giấc mơ buổi sáng:
căn nhà mình ngập hoa bất tử
và trong nôi con trai mẹ mỉm cười
 
Đôi khi mẹ tự nhủ lòng
mọi buồn vui có nghĩa lý gì
cả những khổ đau vặt vãnh
những chiều hoàng hôn căn nhà ủ dột những cô đơn, mất mát nhỏ nhoi, riêng tư…
cả khi trái tim mẹ rung lên những nhịp bất thường
cả khi mẹ run sợ trước những điều tưởng chừng không vượt qua
có nghĩa gì
khi có con…
 
Mẹ đã hạnh phúc
mẹ đã cười, đã nói, đã tâm sự với con
thiên thần bé nhỏ đang chuyển động trong cơ thể mẹ
mẹ cảm nhận con bằng cái quẫy chân, cái lắc tay
mẹ thèm cảm giác bàn chân con táy máy trong cơ thể mẹ
thiên thần ơi, con đang nghĩ gì?
 
Cuộc sống là một bài ca dài
nhiều nỗi đau mà cũng nhiều niềm vui, hạnh phúc
con là ước mơ được hồi sinh…
bầu trời đang chờ con
trái đất đang chờ con
cả bầu khí quyển đang chờ con
cha của con đang chờ con với một căn phòng kết đầy những bông hoa baby trắng tinh và gấu bông
cả tiếng chuông gió lách cách nơi khung cửa sổ nhà mình những ngày heo may chớm rét cũng đón chờ con
ánh đèn ngủ đêm đêm mẹ bật lên đọc sách đang chờ con
tiếng nhạc du dương của những bản giao hưởng đang chờ con
bức tranh thiếu nữ bên huệ trắng đang chờ con
cả thế giới của mẹ, của cha con đang chờ con…
 
Mùa đông rất lạnh
nhưng căn nhà mình sẽ ấm áp bởi con là mặt trời
con là thiên thần hộ mệnh
con là chàng trai can đảm của mẹ
Mùa đông năm nay trong nhà mình có một mặt trời!
                                           Hà Nội, 27.12.2006
 
 
Hoa cúc
 
Căn phòng đêm còn lại ta
Lời nói anh là gió
Lời hát anh ra bể
Ngạt ngào ta trầm hương
 
Ngạt ngào ta trong căn phòng lời thì thầm anh
Ta là mây trên không trung đôi tay
Anh hát chuyện tình bông cúc trắng
Anh thở vào đêm, đêm mê man
Anh nghịch đùa làn tóc rối
Anh chạm khẽ đôi môi lạnh
Ta đốt nhau bằng ánh nhìn
 
Căn phòng đêm ta tìm thấy ta
Những ngón tay đan nhau đan nhau
Ta đang say giờ ta đang bay
Ta cùng ta mỉm cười, kìa, cúc trắng…
 
 
Sau giấc ngủ
 
Có bóng người buồn như ánh trăng
Khô khốc nhớ thương và sám hối
 
Tỉnh dậy sau cơn ác mộng
em ngỡ ngàng như một xác chết lâu không có người viếng thăm
bốn bề là sương trắng hoang vu
bốn bề là cánh đồng và những giòng sông
khói hương quạnh quẽ
em mơ màng điểm mặt những người thân yêu
 
không có chốn nào để giấu nỗi cô đơn ăm ắp cả thân thể
bờ vai lạnh
khuôn mặt lạnh
trái tim lạnh
ánh trăng đi hoang tìm tri âm
 
Anh như vệt môi dịu dàng
Anh như ánh mắt buồn
Anh như hàng đêm lạnh
Chập chời qua ánh sáng thành phố
 
Sự tồn tại của chúng ta thuộc về nhau?
Khi nỗi cô đơn xích lại, như thể đó là điều cuối cùng của nỗi nhớ
 
Căn phòng không có ai
Bầu trời không áng mây
Cỏ cây không gió đưa
Vạn vật như thể triệu triệu năm hoang tàn sau những đảo lộn của vũ trụ
Còn em với nỗi nhớ không biết về đâu cho hết cơn ngái ngủ...

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.