Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hoàng Thiên Kim cầm tay mong manh

NVTPHCM-15.10.2011-01:00

Nhà thơ Trần Hoàng Thiên Kim

>> Thư viện: Trần Hoàng Thiên Kim

 
Biển chiều
 
 
Có một chiều không ngăn nổi bước chân
Em lang thang trong giấc mơ hai mươi tuổi
Ngây thơ quay về giã từ thời nông nổi
Anh đến tìm khi sóng vỗ ướt hoàng hôn
 
Những con dã tràng xuôi ngược phân vân
Đâu biết mình xe mảnh cát tròn nhầm chỗ
Đâu biết mình đi trên hoài công sóng vỗ
Chẳng có dấu yêu nào nguyên vẹn trước triều lên
 
Có một thời trong ký ức lãng quên
Nỗi nhớ thương nuôi mình qua hy vọng
Biển ngàn xưa trước chiều không rung động
Em khờ khạo tin vào chút kỷ niệm đầu tiên
 
Nỗi nhớ nào cho em gặp lại anh
Biển hát ru con thuyền không tới bến
Thôi em về cho một người lỗi hẹn
Đừng tiếc nuối biển chiều khi sương trắng sang ngang ...
 
 
Bóng
 
Bề bộn căn phòng
giấy bút
những trang sách quăn mép ...
những vần thơ chưa đủ hình hài
nhảy tửng tưng trên sàn gạch
 
Con gián to trùng trục
vênh râu, mò mẫm dưới bàn dưới bàn
trong mâm nồi đũa bát
và chiếc ấm sứt vòi rặt những cặn đen
 
Âm thanh
từ ngách tường vôi cũ nát
bụi đời thường
bay vào không trung
bám vào trang sách
 
Ánh sáng mảnh trăng gồ ghề
qua cánh cửa cũ kỹ, lỗ chỗ những hoa văn
chói mắt
phút đất trời đánh thức bóng đêm
 
Lối quên
day dứt
câu hát
giữa bộn bề căn phòng bản thảo dở dang
 
Gió thương gì dựa núi chờ mong
Mây nhớ gì ôm gối ngóng trông
Nghiêng bóng ai trên vách
Tưởng rút tơ cõi lòng ...
 
 
Mong
 
ngày buồn
ngày chiếc lá trên sông
không dạt về đâu
 
ngày buồn
cánh chuồn đỏ thẫm bầu trời
bay bay hoải cánh
 
ngày tháng chạp lạnh
ngày tháng chạp không nắng
không anh
không tiếng kêu
không bị xô vào nhau ga đệm trải giường
ngày quả đu đủ chín
không có bàn tay bóc vỏ
tan vào miệng ngậm
ngọt đắng và ứ nhựa
 
ngày em chạy trốn căn phòng đầy bóng anh
ngày mất ngủ vì không có tiếng ngáy quen thuộc
ngày sột soạt những ý nghĩ dồn dập
mong anh quay về…
 
 
Nói với anh
 
Đừng bảo em: "Nhà cửa vắng người "
lại căn buồng chật hẹp
lại nhện chăng đầy ô cửa sơn phai
chỗ nào cũng giấy... "
 
Đừng trách em: "Cơm khê canh mặn
chỉ nhút với cà dầm tương
chỉ lạc với vừng rang muối ..."
một mình chua chát nhớ thương
 
Đừng chê em: "Da đen, tóc cháy
giọng trọ trẹ quê mùa
trán dô ương bướng
bởi nắng hanh vàng - miền Trung - con gái !
 
Tại gió Lào
sáng qua lối nhỏ, chiều qua ngõ đầy, tối làm bạn cũ, đêm là hương say
 
Tại cát trắng
vụng về luồn cây, mải mê theo nắng, hong vàng chân mây
 
Bởi... chỉ mình anh hiểu được
Vị ngọt in hình khoé môi ...
 
 
Cầm tay mong manh
 
Trước biển em chẳng biết sẽ ước điều gì
Có thể em đã giữ trong lòng quá nhiều bí mật
Những cuộc tình thoáng qua, những cuộc tình bền chặt
Những lo toan đời thường: cơm, áo, rau, dưa
 
Trước biển lòng chúng ta trống trải
Bởi có quá nhiều điều chưa nói hết cùng nhau
Anh hạnh phúc trong nụ cười sóng sánh
Biết đâu buồn giây phút vắng xa kia…
 
Trước biển có những điều đã mất
Ở trong quá khứ nhạt phai dần
Nhưng không thể lãng quên cùng ký ức
Khi mùa sang thổn thức rợn theo lòng
 
Trước biển ta hẹn thề sẽ cùng nhau đi trên con đường hạnh phúc
Anh nắm tay em rồi hôn biển nhẹ nhàng
Sâu hun hút mùa hè và mây trắng
Và những mong manh phiêu dạt cánh buồm
 
Trước biển em chẳng biết sẽ ước điều gì
Có thể em đã giữ trong lòng quá nhiều bí mật
Kể từ khi ta chạm vào ánh mắt
Biết yêu thương cả những giấc mơ buồn…

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.