Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hoàng Thiên Kim phập phồng ấu thơ

08.8.2011-15:08

Nhà thơ Trần Hoàng Thiên Kim

 

>> Nước mắt mằn mặn đầu môi

Phù  sa
 
Cha gánh biển trên vai
Nhọc nhằn dã tràng đội sóng
Mẹ đong biển qua lối mòn thập thững
Mua hoàng hôn từng thớ gió bạc đầu.
 
Con nhặt những thân ốc dại vẹt đầu
Xây lâu đài trên cát
Khoanh dậu thưa bằng manh lưới rách
Đong tuổi thơ bằng vỏ trai nâu.
 
Mẹ nhóm mùa đông trên con xuồng nhỏ sờn màu
Cháo cá mòn đời thanh tao sóng nước .
Con tôm nhảy qua nong biển ru ngon giấc
Đêm mơ dừng chân ở phía cánh buồm.
 
Cơn nấc thuỷ triều mòn vẹt dấu chân
Cha gánh biển bán rong tặng con mơ ước
Mẹ đong biển qua bãi bồi phía trước
Gió đuổi cánh còng chạy giữa phù sa
 
 
Xưa
 
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống dòng sông
Và mùa thu đi qua vĩnh viễn
Bãi sương trắng thương con đò cuối bến
Mái chèo khua ngược dòng
 
Giơ tay bắt một cánh chuồn chuồn
Ngỡ mình được về thuở nhỏ
Dòng sông chiều qua ngút gió
Lặng lẽ về xưa sóng gợn câu hò
 
Bãi ngô xanh không một cánh cò
Lũ trẻ chăn trâu chạy trần trên đê vắng
Da sạm đen in dấu hình năm tháng
Chiền chiện vu quy lầm lũi bến sông vàng
 
Người bỏ quên xưa với duyên cũ lỡ làng
Vết son phai hằn vào môi cũ kỹ
Bong bóng phập phồng ấu thơ tri kỷ
Nuôi giấc bình yên sóng đếm bước chân quen
 
Con sò nâu đuổi theo giấc mơ  mong manh
Khi sóng dạt vào bờ cuốn mình xa - xa hút
Để chiếc lá cuối cùng nghiêng rơi xuống tóc
Ngỡ tiếng vọng giao mùa không tên bên nôi….
 
 
Giao thừa xa quê
 
Nắng cuối ngày đã tắt
Người làm việc cuối ngày đã rời khỏi công sở
Rét cứa vào những vòng xe lăn bánh tìm đường về nhà
 
Chiều ba mươi vắng
Chiều ba mươi hối hả
Chiều ba mươi đô thị đỏ đèn sớm
 
Ta đông đúc giữa dòng người và con đường dài tưởng như bất tận
Nhớ mùi bánh chưng thơm lừng ngõ xóm
Nhớ màu bánh chưng xanh xanh ký ức tuổi thơ
 
Đã lâu không về quê đón giao thừa
nhớ khói lam chiều
… đỏ mắt!
 
 
Rét xa nhà
 
Vòm lá nhỏ đón gió Đông Bắc về
Rét xa nhà
Ngỡ xóm núi nghiêng nghiêng mắt bão
...những ngày xưa
 
Và tiếng sấm, và phùn mưa
mẹ áo tơi tất tả đậy lại những chum vại: chum mắm, chum muối, chum tương, chum nhút với cà.
cha lấy sào tre vá lại miếng ngói nứt ở nóc nhà
anh chạy hớt hải nhốt bầy gà con lướt thướt vào chiếc bu tre mốc meo 
chớp rạch ngang trời, rùng mình tuổi thơ, cây xiêu vẹo đổ gãy, quả rơi lộp bộp
mẹ nhìn những cây nhãn rụng đầy hoa dưới gốc cây tiếc mùa sai quả
điện cúp, ánh đèn dầu tỏa khói đen kịt đêm
đêm của cánh mối chui từ dưới đất lên, của kiến bò từ trần nhà xuống
của những con ếch man dại rú từ ruộng, từ ao, từ chiếc bóng mưa đổ xuống nền đất đỏ quạch
đêm của con quốc kêu ai oán nỗi lòng văng vẳng núi
đó là một ngày đầu cơn bão...
 
Vòm lá nhỏ đón gió Đông Bắc về
mưa lắc thắc rơi giữa lòng thành phố ngập ánh điện
sấm động từ đâu thật xa
canh ba...
thành phố ngủ vùi chăn nệm ấm áp
 
Rét xa nhà...
 
 
Tết xa quê
 
Ngổn ngang bao ý nghĩ
Tôi chạy về con đường ngập hoa mẫu đơn
Mẹ khoác áo ra chợ
Đánh thức tôi gió rét mưa phùn
Cha chuốt lạt mềm nứa mỏng
Tuổi thơ ngọt vị nếp nương
Nhớ mùi lá dong ngày giáp tết
 
Phố đỏ đèn suốt ngày đêm
Bánh chưng quanh năm thơm dẻo
Tết đủ đầy mà sao vẫn thiếu
 
Chiều thị thành ngược gió rét căm căm
Lao xe về ngoại ô
Tìm mùi khói bếp…

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Đăng Khương vừa bay vừa đợi

>> Nguyễn Hồng Nhung trong la đà trăng

>> Trần Hữu Dũng học cách sống lúc 0 giờ

>> Trần Trương bâng khuâng phố dài

>> Hoa Nip - Lá thư ngày 5.1

>> Lê Minh Quốc trong đám đông tẻ nhạt

>> Đồng Chuông Tử chứng nhân niềm tranh cãi

>> Huệ Triệu muốn thả vỡ cô đơn

>> Nguyễn Hữu Hồng Minh khát em cùng trời

>> Nguyễn Tấn Sĩ ký ức buộc hai đầu

>> Quang Chuyền- Đồng đội ơi! Đồng đội ơi!

>> Tăng Thế Phiệt & thơ ký sự

>> Ngọc Tuyết & chùm thơ tháng 7

>> Hoàng Đăng Khoa nén bung tiếng thở

>> Huỳnh Dũng Nhân giang tay giữa phố

>> Đỗ Quyên - Thơ không còn...

>> Hồ Kiên Giang ngang trời nước lên

>> Trần Hữu Lục giọng ngọt mềm nam trân

>> Hồ Huy Sơn hoài nghi với chính mình

>> Nguyễn Lãm Thắng đi giữa hai bờ sáng tối

>> Võ Văn Pho cứ lòng vòng hai nửa

>> La Văn Tuân giọt sương đeo số

>> Trần Thế Vinh bùi ngùi năm mùa lúa chín

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.