Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Trần Hoàng Vy - Có ngày con ru mẹ ngủ

30.8.2012-12:00

 

TRẦN HOÀNG VY

 

CÓ MỘT NGÀY CON RU MẸ NGỦ

 

Cái ngày con ru mẹ ngủ đến từ hôm qua, tháng qua, năm qua…

Con không nhớ nữa

Khi mẹ bát tuần,

Tóc trắng màu mây?

 

Chợt buồn mỗi khi mẹ lẫm chẫm đi. Mẹ té

“Trẻ khôn ra, già lú lại”

Bát cơm mẹ ăn,

Hạt rơi, hạt vãi…

 

Chỗ mẹ nằm,

Lúc ướt, lúc khô?

 

Mẹ vắt kiệt sức mình,

Từ thời thằng hai, thằng bảy… con chín

Đến tận út mười hai

Mẹ giờ chuối… nẫu chín!

Các con nhìn, mắt ướt, tay nâng.

 

Mẹ kể chuyện xưa cùng cái mền, cái gối

Ngày gióng gánh, quằn xiêu dáng mẹ

Mớ rau nhàu nhĩ, đỏ mắt cá ươn

Mẹ sợ nhà ta chiều nay hết gạo

Tiếng súng bìa làng, mẹ quặn thắt tim…

 

              * * *

 

Thời buồn tan trong bóng mây

Theo con nước trôi ra biển

Nỗi cơ cực vẫn còn hiện diện

Con cháu giờ tựa cánh chim bay!

 

Mẹ có khi một mình đối bóng

Ngọn đèn lắt lay ngọn đèn gầy

Con xa mẹ vài trăm cây số

Mỗi bận về quỳ bên gối mẹ đây.

 

Con gội đầu cho mẹ như ngày xưa mẹ gội…

Đút từng muỗng cháo, chén cơm

Lại dỗ như ngày xưa mẹ dỗ

Mừng tuổi người phong bao đỏ thơm.

 

           * * *

 

Chiều nay con ru mẹ ngủ

Rưng rưng một chiếc lá vàng rơi

Con chim vịt kêu chắc là chim gọi mẹ?

Mẹ cười, mẹ hát ầu ơ…

 

“Mẹ nuôi con biển hồ lai láng

Con nuôi mẹ con tính tháng tính ngày”

Dẫu biết lòng con không tính năm tính tháng

Vẫn sợ tờ lịch vô tình xé ở trên tay!

 

Con níu lời ru. Chợt lo lời ru bay vào gió

Sợ tóc mẹ lẫn vào chiều mây trắng

Mẹ bệnh, không đứa nào chia bệnh được

Trách móc, dỗi hờn, không gì mẹ với con…

 

Con gửi giấc ngủ mẹ vào nhà xưa trầm trầm nhang khói

Chút ẩm mốc lòng con. Căn phòng vắng

Bỗng chắc lưỡi con thạch sùng

Mẹ hỏi: Có đứa nào về với mẹ nữa không?..

 

 

 

 

>> Đọc thơ tác giả khác

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.